Tôi Cho Phép Em Thích Tôi

     
Lão đánh là bậc lão luyện trong nghành nghề hàng hải của Phương Gia. Nghe Tề mang hỏi vậy, ông ta kính cẩn gật đầu với Tề Mặc. Sau khi chứng kiến thực lực của Tề Mặc, sự hại hãi thuở đầu của ông ta cùng với Tề Mặc sẽ được thay thế sửa chữa bằng kính trọng. Lần khần mới hại hãi, biết rồi thì kính trọng. Trong nỗ lực giới bọn ông, thực lực và bãn lĩnh là tiêu chuẩn đánh giá bán một nhỏ người, nhưng mà Tề mặc có khá đầy đủ hai nhân tố đó.Lão đánh cũng rất hiếm lời, ông ta rứa tấm bạn dạng đồ sản phẩm hải quan liền kề kỹ lưỡng. Kế tiếp ông ta chỉ tay vào trong 1 ký hiệu quần đảo trên phiên bản đồ: "Ngày trong ngày hôm qua tôi nói bọn họ nên đi tới hòn đảo này, đấy là hòn hòn đảo gần quần đảo Hawaii nhất ở Nam tỉnh thái bình Dương".Tề Mặc, Tuấn Kỷ cùng Lập Hộ đồng thời khom người xuống nhìn, trên tấm phiên bản đồ xung quanh hòn đảo đó không có một cam kết hiệu nào khác. Tuấn Kỷ cau mày hỏi: "Không còn quần đảo sao?"Lão sơn cũng tỏ ra ko hiểu, ông ta ngước đầu chú ý mặt trời, trầm mặc một lúc rồi lắc đầu: "Tôi không biết. Hôm qua con tàu của bọn họ đi về phía Tây Nam, cơ mà sau đó cơn sốt đẩy tàu đi bao xa, tôi không thể thống kê giám sát nổi. Theo tôi được biết, xung quanh quần đảo được khắc ghi trên bạn dạng đồ không có bất cứ đảo nào không giống trong phạm vi vài ba trăm hải lý. Chúng ta lại chẳng thể bị đẩy đi xa tới mức đó. Vì thế tôi cũng không hiểu tại sao hòn đảo bọn họ đang đứng lại không hiển thị trên phiên bản đồ sản phẩm hải".Lập Hộ liền lên tiếng: "Ý ông là hòn đảo này không được đánh dấu trên bạn dạng đồ?"Lão tô gật đầu: "Về cơ bản, những hòn hòn đảo ở Thái tỉnh bình dương đều nằm trong các tuyến đường biển. Chỉ có một vài đảo hoang diện tích rất nhỏ, chưa từng có bạn đặt chân đến mới không vĩnh cửu trên bản đồ. Hay những nơi bọn họ đang đứng không thuộc con đường hàng hải, chưa từng có bé tàu nào trải qua nên new không được ghi lại trên phiên bản đồ".Tề khoác đanh mặt: "Nói vào trọng tâm".Lão đánh hít một khá sâu: "Nghĩa là chưa xuất hiện ai đi qua nơi này, đây là hoang đảo. Nếu bọn họ không thể liên lạc được với bên phía ngoài thì bọn họ sẽ không tồn tại cách xoay về".Tề mang nghe hoàn thành hơi cau mày, hòn đảo này xem qua cũng biết là hoang đảo, điều này không có gì là lạ, chưa có ai trải qua cũng không phải vấn đề nghiêm trọng, Bạch Ưng chắc chắn là sẽ lật từng quần đảo ở thái bình Dương. Chỉ cần đàn họ còn sống, tìm kiếm ra bọn họ không hẳn là chuyện quá cạnh tranh khăn. Tề Mặc cảm giác có nào đó bất ổn dẫu vậy không bắt đầu từ phương diện này.Lập Hộ đi theo Tề Mặc lâu năm nên vừa thấy nhan sắc mặt hắn hơi gắng đổi, anh ta liền mở miệng hỏi: "Lão đại, lão đại có suy nghĩ như vắt nào ạ?". Hiện nay là lúc tất cả cùng thông thường một cảnh ngộ, Lập Hộ đoán Tề Mặc không tồn tại ý bịt dấu đám Tuấn Kỷ đề nghị anh ta new dám hỏi thẳng.Tề Mặc hòn đảo mắt qua bãi đá phía xa xa, hắn chứa giọng trầm trầm: "Hòn đảo không chỉ là vì mấy vì sao trên new không được đánh dấu trên bản đồ. Phương Tuấn Kỷ, chắn chắn cậu biết rõ?"Tuấn Kỷ nhíu mày nhìn Tề Mặc, anh ta chưa phải là thủy thủ, làm sao anh ta biết được? Tề khoác nói vậy là tất cả ý gì?Tuấn Kỷ chú ý vào đôi mắt hững hờ chứa một tia băn khoăn lo lắng của Tề Mặc. Lo lắng, chuyện gì rất có thể khiến Tề mặc lo lắng? Tuấn Kỷ cố gắng óc suy nghĩ, quần đảo không được đánh dấu rốt cuộc là có kín gì?Tuấn Kỷ đang sẵn sàng lắc đầu thể hiện không biết nguyên nhân, trong đầu anh ta đùng một cái lóe lên một ý nghĩ. Nhan sắc mặt anh ta nhanh chóng tái mét: "Theo suy luận của Tề lão đại, khu vực này rất có thể là cấm địa?".Nghe mang lại hai từ "Cấm địa", thần sắc đẹp Lập Hộ liền gắng đổi. Nếu đúng là cấm địa thì khổ rồi, Cấm địa không xuất hiện trên bản đồ sản phẩm hải, thậm chí là không được phía bên ngoài biết đến. Cấm địa là chỗ các non sông ngầm mặc dìm với nhau, có lúc cũng là địa điểm các tổ quốc cố ý che dấu. Vào thời kỳ cố gắng chiến máy hai, có một vài loại virut hoặc tranh bị sinh hóa quan trọng nghiên cứu sản xuất trên khu đất liền, những chính bao phủ tìm đến một trong những hòn hòn đảo hoang không bạn ở để thực hiện nghiên cứu, khi thành công xuất sắc họ trực tiếp đưa ra chiến trường.Sau khi chiến tranh kết thúc, nhiều hòn đảo được xem như là phòng thí điểm được những nước thắng trận phong tỏa cùng phá hủy, khiến cho chúng phát triển thành những hòn đảo hoang. Tuy nhiên do tác động của quá trình thí nghiệm, môi trường không khí thổ nhưỡng của không ít hòn hòn đảo này bị hủy diệt nghiêm trọng, thậm chí một số trong những nơi còn bị truyền nhiễm xạ, có ảnh hưởng không tốt đến sức mạnh con người, vị vậy nó mới được coi là Cấm địa với bị xóa thương hiệu trên phiên bản đồ mặt hàng hải.Tề mang là nhà cung ứng vũ khí liên tục tiếp xúc cùng với giới lãnh đạo chủ yếu phủ các nước. Vày vậy hắn biết đa số các chính phủ hình thức tuyên bố không nghiên cứu và phân tích vũ khí sinh hóa với vũ khí hạt nhân gì đó nhưng ở đằng sau sườn lưng họ vẫn âm thầm lặng lẽ tiến hành. Những quần đảo không người không tồn tại danh phận như hòn đảo này được dùng để gia công gì, không buộc phải nói hắn cũng có thể đoán ra.Trong khi đó Tuấn Kỷ của Phương Gia cũng hay thường xuyên với lãnh đạo cung cấp quốc gia. Phụ thuộc thực lực và mối quan hệ của Phương gia, cố gắng được thông tin này cũng không có gì là lạ. Bởi vì vậy sau khi nghĩ ra, dung nhan mặt Tuấn Kỷ hết trắng bệch lại trở buộc phải xanh lét. Nếu như đúng như suy đoán của Tề mang thì quần đảo này cực kỳ nguy hiểm, đó là một sự nguy hại khác nguy nan đến trường đoản cú thiên nhiên.Tề khoác nhíu chặt song lông mày đưa mắt về phía khu rừng rậm xa xa. Lão Sơn rõ ràng không nghe biết những vấn đề cơ mật có tầm nước nhà nên ông ta nhìn bố người bằng góc nhìn khó hiểu."Tề lão đại tại sao lại phán đoán như vậy?" Tuấn Kỷ an toàn hỏi Tề Mặc.Tề mang liếc Tuấn Kỷ và cất giọng trầm trầm: "Phương công tử có chú ý đến bạn bè rắn về tối qua không? Độc tố giết fan kiểu kia là thành phầm sau lúc bị phát triển thành dị".Nghe nhắc tới biến dị, sắc mặt Tuấn Kỷ càng nặng nề coi, còn Lập Hộ đăm chiêu suy nghĩ. Buổi tối ngày hôm qua khi bạn bè rắn xuất hiện, cả đoàn tín đồ bị đơ mình hốt hoảng nên không quan tâm đến điều gì khác. Hoang hòn đảo có rắn cũng chẳng kỳ lạ lùng, hiện giờ xem ra không phải chuyện bình thường."Độc tố thần tởm số tám". Sau một thời gian trầm mặc, Lập Hộ bất thần kêu lên, nhan sắc mặt anh ta tái mét. Người bị rắn cắn tối qua trong những lúc độc tố phân phát tác môi bị thay đổi màu nhanh chóng, đấy là dấu hiệu của độc tố thần ghê số tám chưa phát tán hoàn toàn. Lập Hộ là tiến sỹ y khoa, có phân tích về mặt này đề nghị anh ta có thể đưa ra đáp án ngay lập tức.Tuấn Kỷ tung một cụ đấm vào không khí. Anh ta biết một số loại độc tố này, chỉ nên chưa lúc nào được bắt gặp chứng dịch khi độc tố chưa phát tán hoàn toàn. Bây chừ nghe Lập Hộ nói vậy, anh ta cảm thấy nổi da gà.Độc tố thần khiếp số tám ghê gớm hơn nọc độc của chủng loại rắn gấp những lần, nó từ bên ngoài tấn công thẳng vào thần ghê trung ương, khiến cho con bạn tử vong vào giây lát. Lúc này chỉ có những cường quốc mới sản xuất ra loại độc tố này.Nếu bạn bè rắn bị biến tấu do vật liệu thí nghiệm còn giữ giàng thì quần đảo này khôn xiết nguy hiểm."Bắn chỉ thiên". Tề mang trước đó cũng không dám khẳng định, chỉ là tài năng quan sát nhanh nhạy giúp hắn tư duy ra vấn đề. Sau thời điểm đối chiếu với bạn dạng đồ sản phẩm hải, hắn đã hoàn toàn có thể xác định hòn đảo chính là một khoanh vùng cấm địa. Hồng Ưng cùng Hoàng Ưng còn không biết điều đó buộc phải dễ xảy ra chuyện.Lập Hộ chớp nhoáng giơ súng thăng thiên bắn một phát lâu năm hai vạc ngắn, đấy là tín hiệu khẩn cấp của Tề Gia."Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?" Ly trọng tâm đang ngủ ngon cơm bị ba tiếng súng có tác dụng giật bản thân tỉnh giấc. Cô ngồi dậy túm tay Tề mang hỏi vội vàng gáp.Tề mặc quay tín đồ ôm Ly trọng tâm vào lòng: "Em cứ ngủ đi". Chuyện này nói mang lại Ly trung tâm biết cũng vô tác dụng. Dù sao cô luôn luôn ở cạnh bên hắn, không cần thiết bắt cô càng lo ngại và hoảng sợ.Tề Mặc đùng một cái nghĩ ra điều gì, hắn cất giọng trầm trầm: "Thứ này có thể liên lạc với bên phía ngoài không?". Vừa nói hắn vừa sờ lên cái hoa tai đeo trên tai.Tuấn Kỷ vẫn đứng đối diện với nhì người, anh ta thấy Tề Mặc vun tóc trên tai nhằm lộ loại hoa tai tương đồng Ly Tâm. Tuấn Kỷ quay đầu sang một bên thấy trên tai Ly Tâm chỉ từ một chiếc, ánh mắt anh ta hơi tối lại.Ly vai trung phong tuy thức giấc nhưng mà vẫn không tỉnh hẳn, nghe Tề mang hỏi vậy, cô mơ mộng mị màng lắc đầu: "Không được, hai dòng hoa tai này dùng để làm liên lạc cùng với nhau. Còn với bộc lộ ở phía bên ngoài thì chẳng thể bắt được ngơi nghỉ cự ly xa".Hai cái hoa tai dù biện pháp xa cho mấy vẫn có thể liên lạc cùng với nhau. Còn với biểu hiện ở bên phía ngoài thì cũng vẫn bắt được với điều kiện ở khoảng cách gần, vị trí phát những tín hiệu. Ở trên hoang hòn đảo này thì chịu đựng chết, về tối qua Ly tâm đã thử tuy vậy không bắt được một biểu hiện nào.Tề Mặc khá nhíu mày, hắn không hỏi thêm mà lại đặt Ly trung ương ngồi vào lòng hắn. Ly vai trung phong nhắm đôi mắt tựa tín đồ vào ngực Tề khoác lại chìm vào giấc ngủ. Hai ngày này cô căng thẳng quá độ cần cần thời gian nghỉ ngơi.Tuấn Kỷ thấy Ly trung tâm ngủ ngon lành trong tâm Tề Mặc, yên giấc đến nỗi trời đất đảo lộn cũng không tác động đến cô, trong khi đó tín đồ của Tề Gia không còn tỏ ra quá bất ngờ như họ đã quen cùng với cảnh tượng này tự lâu, anh ta bất giác quan sát Ly Tâm siêng chú.Sau khi Lập Hộ bắn chỉ thiên, chỉ một lát sau Hồng Ưng cùng Hoàng Ưng dẫn tín đồ quay về. Lập Hộ liền phân tích và lý giải tình hình cho bầy họ biết. Sắc đẹp mặt Hồng Ưng với Hoàng Ưng trở đề nghị khó coi trong phút chốc."Nước và món ăn không đề nghị tìm nữa, bọn họ tiết kiệm cũng đủ dùng trong hai ngày. Vòng ngoài hòn đảo chắc là khu vực bức xạ, sinh hóa hay virus nào đấy tồn tại ít nhất. Chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đây, hóng Bạch Ưng tra cứu kiếm". Hồng Ưng nhanh lẹ dặn dò đám bạn của Tề Gia.Người của Tề Gia từ bỏ trước cho nay luôn luôn tuân lệnh của Tề Mặc buộc phải họ không có bất cứ thắc mắc nào. Fan của Phương Gia mang lại giờ cũng hết ý kiến. Bọn họ cùng người của Tề Gia dọn dẹp hiện trường. Đây cũng chính là ý của Tề Mặc, bến bãi cát cạnh bên bờ đại dương là nơi an toàn nhất trên quần đảo hiện nay.Nước với đồ ăn đều có đủ, tuy phần nhiều đồ ăn đã trở nên ngâm vào nước đại dương nhưng vẫn hoàn toàn có thể sử dụng. Lúc chưa nắm rõ hòn hòn đảo bị truyền nhiễm xạ hay gồm virus vi trùng, cần sử dụng đồ ăn bọn họ mang theo vẫn là bình yên hơn cả.Ly trung ương ngủ một mạch đến quá buổi trưa. Thời điểm tỉnh dậy, cô vươn vai một bí quyết lười biếng trong thâm tâm Tề mặc rồi xoa bụng: "Lão đại, tôi đói rồi".Ở dưới nước là bé giun, lên bờ trở thành rồng. Sau khoản thời gian nhét căng bụng, Ly tâm lập tức mang lại tinh thần, cô hoàn toàn không còn vẻ bải hoải như dịp ở bên trên tàu. Không nhọc lòng đến dấu thương sinh hoạt trên tay, Ly Tâm băng xăng chạy đi chạy lại, gương mặt cô sinh động tới mức người khác lần chần còn tưởng cô đến đây phượt chứ chưa hẳn vừa trải qua cảnh ngộ chín phần chết một phần sống."Trông cô chẳng có vẻ gì là lo lắng hay hoảng sợ?" Thấy Ly trung tâm đang dìu Tú Thủy đi dạo trên kho bãi cát, Tuấn Kỷ liền bước lại gần. Người của Tề Gia ko sợ bởi họ được giảng dạy đàng hoàng.


Bạn đang xem: Tôi cho phép em thích tôi


Xem thêm: Học Tiếng Anh Qua Bài Hát Hello Việt Nam Tiếng Anh, Xin Chào Việt Nam (Version English)



Xem thêm: Soạn Văn Lớp 9 Bài Ôn Tập Về Truyện Siêu Ngắn, Soạn Bài Ôn Tập Truyện Siêu Ngắn

Mấy nhân viên nghiên cứu và phân tích của anh ta lúc nghe nói hòn đảo này nguy hại căng thẳng lúng túng đến tận bây giờ. Trong lúc đó Ly chổ chính giữa bận rộn quan tâm Tú Thủy cả chiều tối cứ như không có chuyện gì xảy ra.Ly tâm xoa bóp vệt bầm tím trên vai Tú Thủy, cô thậm chí còn còn không quay đầu về phía Tuấn Kỷ: "Có gì phải băn khoăn lo lắng sợ hãi chứ, đến đâu hay mang đến đó, chuyện nguy hại nhất chúng ta cũng thừa qua rồi còn gì?".Tuấn Kỷ nghe vậy nhíu mày: "Cô trường đoản cú tin do đó là bởi cô tin yêu Tề khoác sẽ đưa cô bong khỏi nơi này giỏi anh ta sẽ đảm bảo cô không làm cho cô bị thương?"Ly chổ chính giữa ngẩng lên quan sát Tuấn Kỷ, một giây sau cô bật cười: "Không, tôi tin Tề Mặc gồm thể bảo đảm an toàn tôi chỉ là 1 trong những khía cạnh, tôi càng tin tôi có thể tự bảo vệ bạn dạng thân, tôi cảm giác ở bên trên bờ tôi không hề thua kém lũ ông những anh. Tôi không hẳn là trọng trách của Tề Mặc, còn nếu không tôi đã không thể đứng ở kề bên lão đại, càng không tồn tại ngày hôm nay".Không gồm Tề Mặc, cô vẫn sống thoải mái và dễ chịu như thường, hai giới hắc bạch đạo đông đảo biết thương hiệu cô, dù lừng danh không mấy tuyệt ho. Mà lại điều này chứng minh cô không phải dựa vào Tề mặc mới có ngày hôm nay, cô không phải phải nương tựa vào fan khác. Không chỉ có thế Tuấn Kỷ nói không nên rồi, trừ khi ở bên dưới nước, còn ở rất nhiều nơi khác và lúc khác mọi là cô bảo vệ Tề Mặc, tuy cô chạm chán may nhiều hơn.Tuấn Kỷ tỏ ra ko hiểu: "Ý cô là...""Ý tôi?" Ly chổ chính giữa đứng thẳng fan nhìn Tuấn Kỷ, bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của anh ta, cô cũng vấn đáp một giải pháp nghiêm chỉnh: "Ý tôi là một khi họ không thể lường trước nguy khốn thì sợ hãi cũng vô tác dụng. Giữ tâm trạng và niềm tin vui vẻ là vấn đề làm đúng đắn nhất bây giờ".Tuấn Kỷ cau mi hỏi: "Cô thật sự có thể yên lòng?""Tại sao tôi bắt buộc yên lòng?" Ly chổ chính giữa lườm Tuấn Kỷ: "Tôi cũng trưởng thành và cứng cáp từ thực trạng tăm tối, tuy trước đây tôi chưa gặp mặt tình huống gian nguy đến mức độ này nhưng không có nghĩa tôi làm cái gi cũng thuận buồm xuôi gió. Trong quá khứ tôi không bên dưới một lần rơi vào trạng thái có thể xảy ra nguy khốn bất cứ lúc nào đề xuất tôi vẫn học được giải pháp thích ứng.Còn nữa, anh yêu cầu nghĩ xem tại sao lão đại lại hoàn toàn có thể khiến tôi tin yêu vào anh ấy, vì sao tôi lại từ bỏ nguyện ở ở kề bên lão đại, khiến anh ấy tin tưởng tôi. Lão đại là người thế nào vững chắc anh cũng biết, con mắt nhìn người của anh ý ấy có những lúc nào sai? nếu như ở thực trạng này tôi cũng bắt buộc điều tiết trung ương trạng, anh cho rằng tôi có tư phương pháp đứng bên lão đại tốt sao? Tôi nghĩ tất cả nói ra, công tử cố kỉnh gia như anh dĩ nhiên cũng thiếu hiểu biết đâu". Nói xong Ly vai trung phong lại cúi xuống ấn huyệt đạo thái dương giúp Tú Thủy, để cô thư giãn giải trí tinh thần.Đáy đôi mắt Tuấn Kỷ lóe lên một tia sáng. Không bàn mang đến chuyện khác, chỉ riêng sự bình tâm và tùy cơ ứng biến hóa của Ly Tâm, sát bên anh ta cũng khá hiếm người dành được điều đó. Vậy mà lại anh ta đang để lỡ cô nàng trước mặt, anh ta thật sự không cam tâm.Tuấn Kỷ nói nhỏ: "Ly Tâm, tôi...""Tôi cùng anh chưa phải là người cùng đường". Ly Tâm quả quyết cắt ngang lời Tuấn Kỷ: "Còn nữa, tôi say đắm Tề Mặc". Ngữ điệu của cô ấy vô cùng thẳng thắn và chấm dứt khoát.Nghe Ly trọng điểm nói vậy Tú Thủy mau chóng ngẩng mặt quan sát cô: "Em đã nối liền rồi?"Ly trung khu mỉm cười cợt với Tú Thủy: "Em đã thông suốt rồi, tuy vậy "thích" đối với em chưa phải là sống cùng cả nhà trọn đời như chị nói cơ mà là hại bị mất đi. Bạn cả cuộc sống này em không muốn đánh mất, chỉ có Tề Mặc".Nụ hôn ở dưới nước khiến cho cô đột nhiên hiểu rõ, hóa ra "thích" không hẳn là vấn đề phức tạp lằng ngoằng, không nên định nghĩa quá khứ rứa nào tương lai thay nào, mà lại là không thích đánh mất. Ly trung ương thật sự quan yếu tưởng tượng nổi cô sẽ ra sao nếu cô mất Tề Mặc.Tú Thủy nở niềm vui yếu ớt: "Chúc mừng em, nhưng con đường phía trước của em còn cực kỳ dài, vẫn vất vả đấy, Tề lão đại chưa phải là người dân có tình".Ly vai trung phong gõ nhẹ lên trán: "Em không cảm xúc anh ấy vô tình. Tú Thủy, chị ko cần lo lắng cho em, em đọc anh ấy hơn các người". "Thích" chỉ nên một cảm giác không lời lẽ nào có thể miêu tả, không dừng lại ở đó định nghĩa của mỗi con tín đồ về "thích" không giống nhau. Cô sẽ buồn bã khi phù hợp Tề mang ư? Cô không cảm xúc điều đó.Biết Ly trung ương đã hoàn toàn cự xuất xắc mình, Tuấn Kỷ hơi chua xót trong lòng. Chắc hẳn rằng anh ta mau chóng biết có tác dụng ngày hôm nay, Tề Mặc và Ly trung khu tuy biểu lộ ra phía bên ngoài chẳng bao gồm gì cả nhưng khoảng không gian giữa họ không một kẻ thứ tía nào hoàn toàn có thể xen vào. Đặc biệt lúc chạm chán nguy hiểm, trong mắt họ chỉ có đối phương, Tuấn Kỷ như nếm cần trái đắng khi chứng kiến cảnh tượng đó."Có lẽ cô hiểu Tề lão đại hơn bọn chúng tôi, nhưng mà tôi biết Tề lão đại không hiểu biết tình là gì". Tuấn Kỷ không tồn tại ý phá hoại cảm tình của Ly chổ chính giữa và Tề Mặc, anh ta biết tình cảm của họ anh ta dù mong muốn cũng cần thiết phá hoại. Tuấn Kỷ chỉ yên tâm nói ra sự thật, sự thật người nào cũng biết.Ly vai trung phong mỉm cười: "Không phát âm thì thôi, chẳng bao gồm gì quan lại trọng. Không hiểu chưa hẳn không tốt, phát âm cũng chưa cứng cáp đã tốt. Cảm giác thật sự là ở đây chứ không phải ở trên đầu". Vừa nói cô vừa chỉ tay lên ngực Tuấn Kỷ.Tuấn Kỷ đùng một cái hiểu ra lý do Ly tâm và Tề mang lại bị địch thủ thu hút. Đó bởi vì hai người đều sở hữu tình cảm thực bụng nhất, cảm hứng trực tiếp với nhau. "Tình" là thứ hoàn toàn có thể dùng từ bỏ ngữ gì nhằm hình dung? miệng nói ra tôi thích anh, tôi yêu thương anh là đọc về tình yêu? Không bộc lộ lẽ nào thiếu hiểu biết nhiều hay sao? Tuấn Kỷ quan sát Ly vai trung phong bằng góc nhìn phức tạp, chắc hẳn rằng cô nói đúng, hiểu hay là không hiểu chẳng quan liêu trọng, đặc biệt quan trọng là trao trái tim cho đối phương."Mộc Ly Tâm". Giọng nói hờ hững của Tề Mặc đùng một phát vọng đến, Ly chổ chính giữa bất giác nhíu mày, Tề mang tức giận new gọi cả bọn họ tên cô, tuy vậy cô đã làm những gì sai? Ly Tâm quay đầu về phía Tề Mặc.Tề Mặc thờ ơ sải cách dài đi tới, hắn xem qua Tuấn Kỷ rồi trừng mắt với Ly Tâm. Ly trọng tâm vội nhìn xuống fan mình, kiểm tra xem cô gồm điều gì không hài lòng hắn. Ly tâm còn chưa phản ứng, Tề Mặc đang đi tới trước khía cạnh cô, hắn giơ tay ổn định thắt sườn lưng cô và kéo cô về phía hắn.Mép Ly trung khu co giật, cô còn chưa kịp lên tiếng, Tuấn Kỷ đùng một cái thò tay chũm cổ tay cô đang để lên trên ngực Tề Mặc. Tuấn Kỷ quay sang nói cùng với Tề Mặc: "Tề lão đại, hành vi của anh rất ko tôn trọng Ly Tâm, cô ấy đang thì thầm với chúng tôi"."Bỏ tay ra". Ánh mắt Tề khoác vô cùng lạnh giá pha trộn tia giết người.Tuấn Kỷ quan sát thẳng vào Tề Mặc: "Ly trọng tâm vẫn chưa mở miệng từ chối. Tề lão đại, vững chắc anh không quá can thiệp vào vấn đề riêng của bộ hạ đấy chứ? Lẽ nào anh cũng có thể có thái độ này với đám Hồng Ưng, mang lại chuyện nhỏ nhặt cũng quan lại tâm? xuất xắc anh chỉ đối xử do đó với Ly Tâm, nhất cử nhất đụng của cô ấy anh đều xem xét và so đo?" Tú Thủy ở kề bên nghe Tuấn Kỷ nói vậy liền quan sát anh ta bằng góc nhìn ngạc nhiên.Tề mặc không vấn đáp Tuấn Kỷ mà cúi xuống đối đôi mắt với Ly Tâm. Ly Tâm tất yếu không dại nghếch mang đến mức không hiểu biết nhiều ý Tuấn Kỷ, bắt gặp tia ám khí từ đáy mắt Tề Mặc, cô bất giác mỉm cười cợt với hắn, gỡ ngoài tay Tuấn Kỷ rồi quay về phía anh ta: "Đây là chuyện của tôi".Tề khoác siết chặt eo Ly Tâm, quay bạn đưa Ly Tâm bước đi. Thời điểm lướt qua vai Tuấn Kỷ, Tề khoác buông một câu giá lùng: "Đây là việc của tôi".Câu trả lời và ngữ khí của Tề Mặc như nhau Ly Tâm. Quan sát theo bóng sườn lưng hai người, Tuấn Kỷ khước từ và không nói thêm một lời nào. Tề mặc là người bá đạo và kiêu ngạo, Ly Tâm sang chảnh và kiêu sa không kém. Chuyện của hai bạn chỉ mình họ biết là đủ, không cần bạn ngoài can thiệp. Anh ta mặc dù thế nào cũng chỉ là fan ngoài trong bé mắt của họ."Anh nói góp Ly Tâm?" Tú Thủy hỏi nhỏ, gương mặt cô bộc lộ vẻ khó khăn tin.Tuấn Kỷ mỉm cười gượng: "Cô chớ nghĩ tôi xấu xa như vậy. Tôi ham mê thì tôi vẫn giành giật, tôi chỉ là trung thành với chủ với trái tim mình. Ham mê cô ấy chẳng phải ao ước cô ấy niềm hạnh phúc sao? Tôi cũng chỉ không muốn hổ thẹn cùng với lương tâm". Vừa nói anh ta vừa quay fan đi mất.Tú Thủy bất giác nhíu mày, gồm lẽ anh chàng playboy này không xấu xa như cô tưởng tượng. Tú Thủy vừa nghĩ vừa đi theo Tuấn Kỷ.Tề mặc ôm Ly trung ương đi cho tới một tảng đá trên bến bãi cát rồi ngồi xuống, Ly trọng tâm tựa đầu vào ngực Tề Mặc, cô ngửng lên quan sát hắn: "Tôi đâu bao gồm làm không nên chuyện gì, vì sao anh tức giận?"Tề khoác cúi đầu chú ý vào mắt Ly trung ương mà không lên tiếng. Ly trung ương thấy góc nhìn hắn có tia phức tạp, phức hợp đến mức chắc rằng hắn cũng cần thiết diễn giải. Ly trọng tâm bất giác nhíu mày, chắc rằng cô nên đặt câu đơn giản hơn cùng với hắn."Lão đại, lão đại còn dặn dò gì không ạ?" Hồng Ưng tiến lại gần, các giọng nói của anh ta giảm đứt dòng xem xét của Ly Tâm."Cần làm cái gi thì làm, không việc gì yêu cầu sợ". Nếu chưa phải quá căng thẳng, Hồng Ưng sẽ không còn đến hỏi chủ ý hắn. Tề khoác chỉ nói một câu ngắn gọn, sự việc cần xảy ra cuối cùng cũng xảy ra, nếu như không thể trốn tránh thì quả cảm đối mặt, không việc gì phải căng thẳng, mặc dù trời sắp tới sập hắn cũng mang kệ."Vâng ạ". Câu trả lời của Hồng Ưng đại diện thay mặt cho tất cả mọi người. Chỉ cần có Tề Mặc ngơi nghỉ đây, dù nguy hại lớn kích cỡ nào cũng hoàn toàn có thể vượt qua, trường đoản cú xưa đến lúc này người của Tề Gia đều phải sở hữu niềm tin như vậy.Ly chổ chính giữa nhìn theo trơn Hồng Ưng đi chỗ khác, cô vừa định nói cùng với Tề khoác điều gì tuy nhiên bị Hồng Ưng cắt theo đường ngang cô tuyệt nhất thời quên mất. Ly trọng điểm bất giác tĩnh mịch rúc người trong lòng Tề Mặc cùng đưa góc nhìn ra biển bao la.Bây giờ xem xét mới thấy thời hạn trôi qua cấp tốc thật, khía cạnh trời đã nằm chênh chếch sống phía Tây, một ngày sắp qua đi. Lúc này mặt trời như quả mong lửa tỏa nắng rực rỡ chiếu tia nắng đa sắc đẹp màu khiến mặt hải dương lấp lánh. Cảnh tượng rất đẹp như trong mộng, đó là lần thứ nhất Ly vai trung phong được ngắm hoàng hôn trên biển khơi nên cô mau chóng bị thu hút."Em mê thích tôi?" Đang chìm đắm trong cảnh vật trước mắt, giọng nói lạnh nhạt của Tề Mặc bất ngờ vang lên mặt tai Ly Tâm khiến cho cô lag mình. Ly Tâm trở lại phía Tề Mặc, phân phát hiện hai con mắt hắn nhuộm ánh hoàng hôn, từ lòng mắt hắn cháy lên một ngọn lửa khiến cho tim cô đập mạnh. Tề Mặc sẽ nghe thấy lời thổ lộ của cô."Có vấn đề sao?" Ly trung tâm hỏi lại."Không". Tề khoác cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm. Ánh đôi mắt hắn lộ rõ vẻ sung sướng hiếm thấy."Ừm". Ly Tâm gật đầu đồng ý rồi lại quay đi liên tiếp ngắm hoàng hôn.Tề mang giơ tay vuốt ve gương mặt Ly tâm và nhấc cằm cô rảnh xoay lại phía hắn. Hắn kẹ xuống cạnh bên mặt cô, nói lờ đờ từng tự một: "Tôi chất nhận được em mê thích tôi". Nói xong, Tề Mặc ngay lập tức ngậm rước đôi môi đỏ mọng như hoa anh đào của Ly tâm và mút mạnh. Nhị tay hắn ôm chặt Ly trọng tâm như muốn cùng cô phối hợp thành một thể. Chỉ có thông qua nụ hôn hắn mới tất cả thể diễn tả niềm vui không rõ nguyên nhân và nỗi hân hoan từ đáy lòng hắn.Ánh dương chiều tà bao che lên nhị người. Bên dưới ánh sáng lung linh đó, hai người đang chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt sản xuất thành cảnh tượng đẹp đến mức không ngữ điệu nào có thể diễn tả. Tư thế ngông cuồng, khí chất bá đạo và cảm xúc chói lọi rực rỡ tỏa nắng tỏa ra từ người họ khiến tất cả phần đông người có mặt chấn động. Ở trên quần đảo vô danh đầy nguy khốn rình rập, khoảng thời gian rất ngắn này đã mãi mãi xung khắc sâu vào ký kết ức phần đa người.