Phân Tích Bài Chữ Người Tử Tù Của Huấn Cao

     

Mở bài

Nguyễn Tuân là công ty văn khủng của văn xuôi hiện đại Việt Nam. Phong cách sáng tác của ông hết sức mực tài ba uyên bác. “Chữ bạn tử tù” là truyện ngắn rút tự tập “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuân. Đây là truyện ngắn tất cả nội dung tư tưởng thâm thúy và có nhiều thành công về phương diện nghệ thuật. Giá chỉ trị tư tưởng và nghệ thuật của tác phẩm biểu lộ tập trung trong hình tượng nhân thiết bị Huấn Cao.

Bạn đang xem: Phân tích bài chữ người tử tù của huấn cao

Thân bài

1. Khái quát

– mẫu Huấn Cao được phát hành trên các đại lý nguyên mẫu mã Cao Bá Quát, một nhà nho có tài năng văn thơ, viết chữ đẹp lừng danh và cũng là tín đồ từng thâm nhập khởi nghĩa nông dân chống lại triều đình.

– cũng tương tự nhiều nhân vật chính diện không giống của Nguyễn Tuân, Huấn Cao là 1 trong những con fan xuất chúng. Vẻ rất đẹp của nhân đồ vật Huấn Cao là vẻ đẹp nhất lãng mạn, một vẻ đẹp nhất được lí tưởng hóa, được biểu hiện trong một thực trạng khác thường. Vẻ rất đẹp của Huấn Cao tồn tại một cách rực rỡ, sáng sủa chói nhờ vào được đánh vẽ bằng hàng loạt sự tương bội nghịch gay gắt

2. Vẻ đẹp của Huấn Cao

2. 1. Vẻ đẹp của một khí phách hiên ngang

– Huấn Cao là “thủ xướng” của các kẻ ngang tàng dám hạn chế lại triều đình, dung cảm vùng dậy đấu lại phần đa bất công trong buôn bản hội. Không tính ra, ông còn là một trong những trang anh hùng đầu team trời, chân đánh đấm đất, ít tất cả xiềng gông, nhà lao nào hoàn toàn có thể giam chũm được ông, “Huấn Cao còn có tài unlock vượt ngục”. Sự gan dạ ấy của Huấn Cao khiến kẻ thù của ông bắt buộc e dè, nể sợ.

– Là tử tù nhưng Huấn Cao vẫn luôn ở tư thế hiên ngang, thanh nhàn xem thường số đông hiểm nguy, gian khổ, đày đọa. Khi vừa cho nhà lao, Huấn Cao xuất hiện lần đầu tiên bằng hành động “dỗ dòng gông nặng 7,8 tạ xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái” với “lãnh đạm”, “không thèm chấp” lúc nghe tới lời dọa doạ của đám quân nhân áp giải. Với hành động này, ta thấy cho dù thân xác bị xiềng xích nhưng tinh thần ông hoàn toàn tự do, ko bị lệ thuộc vào ý muốn của những kẻ đại diện cho quyền lực tối cao thống trị. Lúc bị giam giữ, ngóng ngày rơi đầu trước pháp trường, Huấn Cao vẫn “thản nhiên dấn rượu thịt,” coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Với ông đã trả lời viên quản ngục tù với thái độ đầy coi thường bỉ“Ta chỉ muốn một điều: là đơn vị ngươi đừng đặt chân vào đây”. Nói hầu hết câu này, Huấn Cao không thể sợ hầu như thủ đoạn tàn nhẫn của viên quản ngại ngục, không tắt hơi phục oai quyền của kẻ thống trị thống trị.

2. 2. Vẻ đẹp nhất của một nghệ sĩ tài hoa

– thông qua cuộc hội thoại giữa viên cai quản ngục cùng thầy thơ lại, Nguyễn Tuân đang gián tiếp giới thiệu nhân thứ Huấn Cao, tạo cho những người đọc tuyệt vời về người tử tù lừng danh tài hoa “cả tỉnh sơn ta vẫn khen là viết chữ rất nhanh và siêu đẹp”, được đối thủ ngưỡng mộ, thương mến “phải chém những người như vậy, tôi nghĩ nhưng mà thấy tiêng tiếc”.

Tài hoa của Huấn Cao càng được xác định khi sở nguyện của viên quản ngục tù là “được treo của nhà riêng mình một câu đối vì chưng Huấn Cao viết” và để sở hữu chữ của Huấn Cao, ông yêu cầu suy nghĩ, kiên nhẫn và phải rất kiêu dũng biệt đãi Huấn Cao. Chữ của ông Huấn không phải là 1 trong những vật vô tri mà là thành phầm văn hóa của rất nhiều người trí thức gồm hoài bão, bao gồm chí lớn mới tu dưỡng, tập luyện được “những đường nét chữ vuông vắn, tươi đẹp nói lên cái hoài bão tung hoành của một đời người”.

– Huấn Cao là người bạn dạng lĩnh, nhiều lòng tự trọng. Ông không cần sử dụng tài nhằm mưu lợi hay giao hàng cho kẻ phi nghĩa: “Ta nhất sinh không bởi vì vàng ngọc hay quyền thay mà ép mình viết câu đối bao giờ.” Ông chỉ tặng kèm chữ cho bạn bè tri kỉ “Đời ta cũng mới viết có 2 cỗ tứ bình cùng 1 bức trung đường đến 3 người các bạn thân”.

=> Qua Huấn Cao, đơn vị văn muốn gửi gắm tấm lòng thương mến cái đẹp cùng trân trọng vẻ đẹp văn hóa cổ truyền một thời đã qua của dân tộc.

2.3. Vẻ rất đẹp của một nhân bí quyết trong sáng

Huấn Cao trân trọng những người dân biết mếm mộ cái tài, cái đẹp. Đối cùng với ông Huấn, trên đời chỉ có một cái đáng trọng, đó là “thiên lương”.

Xem thêm: Chim Chích Chòe Có Đặc Điểm Gì ? Cách Chăm Sóc Để Hót Hay Chim Chích Chòe Lửa

Uy vũ không khiến ông chết thật phục, chi phí tài không khiến cho ông say mê, khó khăn không khiến cho ông nản lòng. Cả đời ông Huấn chỉ cúi đầu trước vẻ đẹp mắt thanh khiết của hoa mai:

Nhất sinh đê thủ bái mai hoa (Cao Bá Quát)


*

+Huấn Cao đã có lần tỏ ra khinh bội nghĩa vì tưởng quản lao tù cũng là người tiểu nhân. Nhưng lại khi gọi tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” của quản ngại ngục, Huấn Cao đang thay đổi thái độ so với quản ngục, trân trọng “thầy Quản”, tỏ ý hối hận lỗi “thiếu chút nữa ta vẫn phụ mất một tờ lòng vào thiên hạ” và chủ động cho chữ viên quản ngại ngục.

+ Huấn Cao mang đến chữ viên quản ngại ngục chưa phải để cảm tạ những bữa rượu thịt, cũng chưa phải vì trên đây là cơ hội cuối cùng để ông phô diễn năng lực mà cũng chính vì Huấn Cao vẫn coi quản ngục tù là tri kỉ. Thiệt vậy, trên phương diện xã hội, họ hoàn toàn có thể là kẻ thù của nhau (một mặt là quản lao tù – một mặt là tử tù) tuy thế trên bình diện nghệ thuật, họ đó là tri kỉ của nhau. Họ đã cùng đứng trên mảnh đất nền thiên lương và sợi dây nối kết là nghệ thuật.

+ sau khi cho chữ, Huấn Cao đang khuyên viên quản ngục “thay chốn ở”. Lời khuyên chính là tấm lòng chân thành, là việc đồng cảm thâm thúy của Huấn Cao đối với viên cai quản ngục

2.4. Vẻ đẹp thống duy nhất của chổ chính giữa – tài với quan điểm nghệ thuật và thẩm mỹ của Nguyễn Tuân

– trong cảnh cho chữ làm việc cuối tác phẩm, “thiên lương” vẫn toàn thắng, cái đẹp được lên ngôichiếu rọi. Vẻ đẹp mắt của mẫu tài, của khí phách hero bừng sáng, tạo nên nhân bí quyết chói lọi của Huấn Cao được biểu thị qua hình ảnh “Một fan tù, cổ treo gông, chân vướng xiềng, đang đậm tô nét chữ”. Sự thống tốt nhất của mẫu tài, chiếc tâm và khí phách nhân vật của Huấn Cao đã làm ra sự thay đổi ngôi kì diệu: kẻ tử tù trở nên người quản lý tình huống, ban phát cái đẹp -> Sự thống nhất của mẫu tài, dòng tâm và khí khách anh hùng là lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, là chuẩn chỉnh mực để ông review nhân phương pháp của nhỏ người. Mẫu Huấn Cao trở thành biểu tượng cho sự chiến thắng của ánh sáng với trơn tối, của loại đẹp, cái cao niên với cái xấu xa, tốt hèn.

– sau khi cho chữ, Huấn Cao đà khuyên viên quản lí ngục: “thầy hãy ra khỏi nghề này đi vẫn rồi hãy nghĩ tới sự việc chơi chữ”. Lời răn dạy của ông thể hiệnthái độ phân biệt rõ ràng,dứt khoát giữa cái đẹp và chiếc xấu xa. Đó cũng đó là quan niệm về cái đẹp của Nguyễn Tuân.

3. Thẩm mỹ và nghệ thuật xây dựng nhân trang bị Huấn Cao

– Để làm rất nổi bật vẻ đẹp mắt của Huấn Cao, Nguyễn Tuân sẽ đặt nhân vật vào trong 1 tình huống truyện độc đáo: cuộc gặp gỡ giữa Huấn Cao với quản ngại ngục. Đó là cuộc gặp mặt gỡ của tử tầy với quan liêu coi ngục, mà lại cũng là cuộc gặp lại của hầu hết kẻ “liên tài”.

– mô tả Huấn Cao, để làm nổi bật sự thắng lợi của loại tài, mẫu đẹp, cái tâm với khí phách anh hùng, Nguyễn Tuân triệt để sử dụng thủ pháp trái lập của văn pháp lãng mạn

Ngôn ngữ miêu tả nhân thiết bị của Nguyễn Tuân giàu chất tạo hình và tài hoa. Cách áp dụng từ Hán Việt, lời nạp năng lượng tiếng nói có khẩu khí của fan xưa làm tăng thêm vẻ đẹp một thời vang bóng ở mẫu Huấn Cao.

Kết bài

– Nhân đồ vật Huấn Cao thể hiện quan niệm của Nguyễn Tuân: loại đẹp, loại tài bắt buộc gắn với dòng tâm. Qua vấn đề xây dựng nhân đồ dùng này, Nguyễn Tuân kín đáo bộc lộ lòng yêu thương nước và tinh thần dân tộc của mình.

Xem thêm: Phương Pháp So Sánh Lực Bazo Của Amin (Cách Giải Bài Tập Có Đán Án)

– Thiên truyện, thể hiện phong cách nghệ thuật tài hoa, thông thái của Nguyễn Tuân.