Kể Chuyện Mười Năm Sau Em Về Thăm Lại Trường

     

Kể chuyện 10 năm tiếp theo em về viếng thăm lại mái ngôi trường mà hiện thời em sẽ học. Hãy tưởng tượng những chuyển đổi có thể xảy ra.

Bạn đang xem: Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại trường

Đầu năm học tập mới, tôi ở mơ. Mơ được trở về viếng thăm trường cũ.Bạn Vĩnh cung cấp thông tin cho chúng tôi là bắt đầu nhận được thư của thầy Linh. Thầy cho biết Ngày đơn vị Giáo vn sắp tới. Trường thcs Lương cầm cố Vinh tổ chức triển khai lễ mừng đón Huân chương Lao cồn hạng Nhất. Hoàng, Vĩnh, Thái và tôi là bạn học cũ, học trò “cưng” của thầy Linh.

Xem thêm: Nghị Luận Về Cảnh Ngày Hè - Nghị Luận Bài Thơ Cảnh Ngày Hè Của Nguyễn Trãi

Thế là đã mười năm trôi qua,mười năm xa trường. Cố gắng hệ bọn chúng tôi, những học viên lớp 6C của thầy Linh dạy dỗ Toán và làm chủ nhiệm thuở ấy, nay đã ngoài 20 tuổi, đang học Đại học tập ở Hà Nội.

Xem thêm: Sau Hope Dùng To V Hay Ving ? Cách Dùng Động Từ Hope Sau Hope Là Ving Hay To V

Sáng hôm ấy, cửa hàng chúng tôi hẹn gặp nhau ở mong Tào, thuộc đi xe trang bị về dự buổi tiệc trường. Học viên đủ rất nhiều lứa tuổi mang đến hơn ba ngàn con người đứng chật cả sảnh trường. Trường trung học cơ sở Lương gắng Vinh là ngôi trường tiên tiên cấp cho tỉnh. Ngôi trường vẫn toạ lạc trên địa điểm cũ, cạnh ngôi đình làng Canh, nhưng mà đã hoàn toàn đổi mới.Bốn hàng nhà nhị tầng có tác dụng phòng học của bốn khối lớp. Thư viện, văn phòng, công ty hiệu bộ, hội trường, chống thí nghiệm với phòng chức năng, tất cả đều to lớn đẹp, khang trang. Những phòng học cũ nay chẳng còn nữa. Công ty chúng tôi kéo nhau đi thăm các dãy nhà mới, thăm phòng truyền thống. Gồm biết bao nhiêu là cờ thi đua, bởi khen, ảnh lưu niệm của thầy trò những lớp. Bức hình ảnh thầy Linh chụp với 42 học viên lớp 6C thuở ấy nay đã lên color thời gian. Nhìn lại gương mặt, ánh mắt, niềm vui hồn nhiên của mình, của những bạn. Tôi khôn cùng xúc động. Hồng lớp trưởng, Quang với Hợi lớp phó đều đứng cạnh tôi.Thầy giáo cũ được gặp lại chỉ còn bốn, năm người. Cô Liên dạy dỗ Văn,cô Ngọc dạytiếng Anh, thầy Hợp dạy dỗ sử, thầy Linh dạy dỗ toán. Thầy cô nào thì cũng đã quanh đó năm mươi. Cô Liên mái tóc sẽ điểm bạc. Trong lớp cho biết thêm chỉ hai năm nữa là thầy về hưu. Bao kỉ niệm đẹp 1 thời thơ nhỏ nhắn đã sống dậy có tác dụng tôi khôn xiết bồi hồi. Bọn chúng tôi tặng ngay mỗi thầy, cô một tặng kèm phẩm nhỏ, cùng chụp ảnh lưu niệm. Thầy, cô nào thì cũng hỏi han về vấn đề học hành, hỏi thăm mái ấm gia đình mỗi đứa chúng tôi. Cô Liên vừa cười cợt vừa nói: “Các em học giỏi thế mà chẳng vào ngành Sư phạm cả...”Cả sảnh trường là 1 rừng cờ, một rừng hoa, một rừng người. Bao gồm hơn một nghìn học viên của tư khối lớp 6, 7, 8, 9 mang đồng phục, xinh xắn như những tiên nga, tiên đồng. Các thầy, cô giáo hầu như đều siêu trẻ, đều xuất sắc nghiệp Đại học Sư phạm.Nhìn lá cờ đỏ sao đá quý tung bay giữa sảnh trường, tôi lưu giữ lại lần đầu tiên được vinh hạnh kéo cờ trong lễ khai giảng. Đi vòng quanh gốc bàng, cội phượng, tôi xúc động như chạm mặt lại người thân trong gia đình thương. Hoàng cùng Thái đề cập lại kỉniệm trèo bàng, bắt ve bị thầy Linh phạt. Trường tôi 15 năm liền luôn luôn dẫn đầu những trường thcs trong toàn tỉnh. Thi học viên giỏi, năm làm sao trường tôi cũng giành được giải cao. Mười năm trước, tôi đã được tham gia dự thi học sinh xuất sắc Toán toàn huyện, toàn tỉnh. Ni về dự buổi tiệc trường, gặp lại thầy Linh, tôi càng thấy trường đoản cú hào. Tôi nhớ ơn thầy nhiều lắm. Thành tích học tập cùng sự cứng cáp của tôi, của chúng ta tôi,một phần lớn do công huấn luyện và giảng dạy và tập luyện của thầy. Mãi cho gần cuối buổi lễ, chúng tôi mới gặp mặt được thầyHảo yêu thương binh. Thầy vui tính, học tập sinhnào cũng nhận thấy sự yêu thương thương, tận tâm và quan tâm tận tình của thầy.Ra về, tôi càng ghi nhớ trường, nhớ các thầy cô, nhớ những bạn. Mười năm là 1 quãng đời đẹp. Tuổi trẻ shop chúng tôi lớn lên tronghọc hành cùng mơ ước. Các thành tích của trường dày lên, đẹp hơn theo năm tháng. TrườngTHCS Lương cố kỉnh Vinh là loại nôi hạnh phúc của tôi, của các bạn tôi một thời thơ bé.Ôi, giấc mơ của mười năm sau. Mà sao tôi thấy tươi roi rói cả trọng điểm hồn...