Hoàng Lê Nhất Thống Chí Hồi Thứ 14

     

Hoàng Lê độc nhất thống chí đang tái hiện chân thực hình hình ảnh người hero dân tộc Nguyễn Huệ qua chiến công thần tốc đại phá quân Thanh, cùng với sự thảm bại của quân tướng đơn vị Thanh cùng số phận bi thảm của vua tôi Lê Chiêu Thống.

Bạn đang xem: Hoàng lê nhất thống chí hồi thứ 14

Tác phẩm Hoàng Lê nhất thống chí

xechieuve.com.vn đã giới thiệu đôi điều về Ngô gia văn phái cũng giống như nội dung của Hồi 14, Hoàng Lê độc nhất vô nhị thống chí.


Hoàng Lê duy nhất thống chí

Nghe công trình Hoàng Lê duy nhất thống chí:

Đánh Ngọc hồi, quân Thanh bị thua trậnBỏ Thăng Long, Chiêu Thống trốn ra ngoài

(Đoạn đầu của hồi này nói về sự việc việc Tôn Sĩ Nghị kéo quân vào Thăng Long, thấy dễ dàng dàng, cho rằng vô sự, không phòng ngừa gì cả. Điều đó tạo nên vua tôi Lê Chiêu Thống, vốn đã biết rất rõ ràng tài thế quân của Nguyễn Huệ, khôn cùng lo lắng.)

Nhắc lại, Ngô Văn Sở sau thời điểm đem các đạo quân rút lui, tức tốc không đúng Nguyễn Văn Tuyết chạy trạm vào nam cáo cấp. Một mặt, ngăn ngang đất Trường Yên làm cho giới hạn, đóng góp thuỷ quân ở vùng biển Biện Sơn, quân bộ thì phân tách giữ vùng núi Tam Điệp, nhị mặt thuỷ cỗ liên lạc cùng với nhau, chống hẳn miền nam với miền Bắc. Bởi vì thế, vấn đề ở tứ trấn Đàng ngoài không thể thấu cho hai xứ Thanh, Nghệ. Vày vậy việc quân Thanh cho Thăng Long và việc vua Lê thụ phong ngày 22 tháng 11, tự Thanh Hóa trở vào, không một bạn nào được biết. Ngày đôi mươi tháng ấy, Sở lui về Tam Điệp, thì ngày 24 tuyết vẫn vào đến thành Phú Xuân.


Bắc Bình vương tiếp được tin báo, giận lắm, ngay tức khắc họp những tướng sĩ, định thân chinh gắng quân đi ngay. Nhưng các người mang lại họp phần lớn nói:

- Chú công với vua Tây Sơn gồm sự hiềm khích, so với ngôi chí tôn, lòng tôn phò của mọi người chưa thật vững bền, nay nghe quân Thanh sang đánh, càng dễ xuất hiện ngờ vực nhị lòng. Vậy xin thứ nhất hãy bao gồm vị hiệu, ban lệnh đại xá khắp trong ngoài, để yên kẻ bội phản trắc cùng giữ đem lòng người, rồi sau sẽ chứa quân ra đánh dẹp cõi Bắc cũng là không muộn.

Bắc bình dương lấy làm cho phải, bèn cho đắp bầy ở núi Bân, tế cáo trời đất cùng các thần sông, thần núi, chế ra ra áo cổn nón miện, đăng quang hoàng đế, đổi năm máy 11 niên hiệu Thái Đức của vua Tây sơn Nguyễn Nhạc làm cho năm đầu niên hiệu quang quẻ Trung. Lễ xong, hạ lệnh xuất quân, hôm ấy nhằm mục tiêu vào ngày 25 tháng chạp năm Mậu Thân (1788).

Vua quang quẻ Trung tự mình đốc suất đại binh, cả thuỷ lẫn cỗ cùng ra đi. Ngày 29 mang lại Nghệ An, vua quang Trung cho với những người cống sĩ ở huyện La tô là Nguyễn Thiếp vào dinh và hỏi:

- Quân Thanh lịch sự đánh, tôi sắp đem binh ra chống cự. Mưu đánh cùng giữ, cơ được giỏi thua, tiên sinh nghĩ như vậy nào?

Thiếp nói:

- hiện thời trong nước trống không, lòng tín đồ tan rã. Quân Thanh sinh sống xa tới đây, ko biết thực trạng quân ta yếu tốt mạnh, không làm rõ thế yêu cầu đánh buộc phải giữ ra sao. Chúa công đi ra chuyến này, không thực sự mười ngày, quân Thanh sẽ ảnh hưởng dẹp tan.


Vua quang Trung mừng lắm, liền không nên đại tướng mạo là Hám Hổ Hầu kén bộ đội ở Nghệ An, cứ cha suất đinh thì đem một người, chưa mấy lúc, đã được hơn một vạn quân tinh nhuệ. Rồi nhà vua mang lại mở cuộc để mắt tới binh lớn ở doanh trấn, lấy số thân quân ngơi nghỉ Thuận Hoá, Quảng Nam chia thành bốn doanh tiền, hậu, tả, hữu, còn số lính bắt đầu tuyển ở tỉnh nghệ an thì làm trung quân.

Vua quang quẻ Trung cưỡi voi ra doanh im ủi quân lính, truyền cho tất cả đểu ngồi mà nghe lệnh, rồi dụ chúng ta rằng:

- Quân Thanh sang xâm lấn nước ta, hiện tại ở Thăng Long, những ngươi đã biết chưa? trong vòng vũ trụ, khu đất nào sao ấy, đều đã khác nhau rõ ràng, phương nam phương Bắc phân chia nhau nhưng mà cai trị. Bạn phương Bắc không hẳn nòi kiểu như nước ta, lòng dạ ắt khác. Tự đời đơn vị Hán mang đến nay, chúng đã mấy phen cướp bóc nước ta, sát hại nhân dân, vơ vét của cải, tín đồ mình cần thiết chịu nổi, ai cũng muốn đuổi bọn chúng đi. Đời Hán tất cả Trưng thiếu nữ Vương, đời Tống có Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành, đời Nguyên tất cả Trần Hưng Đạo, đời Minh tất cả Lê Thái Tổ, những ngài ko nỡ ngồi nhìn chúng có tác dụng điều tàn bạo, yêu cầu đã thuận lòng người, dấy nghĩa quân, đều chỉ đánh một trận là chiến hạ và xua được chúng về phương Bắc. Ở các thời ấy, Bắc, nam riêng phận, giáo khu lặng yên, những vua truyền ngôi lâu dài. Từ bỏ đời công ty Đinh cho tới đây, dân ta ko nghĩ cho nỗi khổ như hồi nội thuộc xưa kia. Mọi bài toán lợi, hại, được, mất ấy mọi là chuyện cũ rành rành của những triều đại trước. Nay tín đồ Thanh lại sang trọng mưu đồ rước nước nam ta đặt có tác dụng quận huyện, trù trừ trông gương mấy đời Tống, Nguyên, Minh ngày xưa. Vì vậy ta nên kéo quân ra đánh đuổi chúng. Các ngươi số đông là phần đa kẻ gồm lương tri, lương năng, hãy buộc phải cùng ta đồng chổ chính giữa hiệp lực, để dựng nên công lớn. Chớ có quen theo thói cũ, nạp năng lượng ở nhì lòng, ví như như việc phát giác ra, sẽ bị giết bị tiêu diệt ngay tức khắc, không tha một ai, chớ bảo là ta không nói trước!


Các quân quân nhân đều nói: “Xin vâng lệnh, không dám hai lòng!”

Hôm sau, vua quang đãng Trung hạ lệnh tiến quân. Các quân phần nhiều nghiêm chỉnh team ngũ nhưng đi. Lúc đến núi Tam Điệp, Sở với Lân ra đón, đông đảo mang gươm trên sườn lưng mà xin chịu đựng tội.

Vua quang đãng Trung nói:

- các ngươi lấy thân bái ta, đã làm mang đến chức tướng mạo soái. Ta giao cho toàn phân tử cả 11 quá tuyên, lại mang lại tuỳ tiện làm việc. Vậy mà lại giặc đến không tấn công nổi một trận, bắt đầu nghe tiếng đã chạy trước. Binh pháp dạy rằng: “Quân thua chém tướng”. Tội của những ngươi rất nhiều đáng chết một vạn lần. Tuy nhiên ta nghĩ các ngươi mọi là hạng võ dũng, chỉ biết chạm chán giặc là đánh, cho như vấn đề tuỳ cơ ứng trở thành thì không tồn tại tài. Vì vậy ta để Ngô Thì Nhậm sinh hoạt lại đấy thao tác với những ngươi, đó là lo về điều đó. Bắc Hà bắt đầu yên, lòng người chưa phục, Thăng Long lại là nơi bị tiến công cả bốn mặt, không tồn tại sông núi để nương tựa. Năm trước ta ra tấn công đất ấy, chúa Trịnh trái nhiên tất yêu chống nổi, kia là hội chứng cứ rõ ràng. Các ngươi đóng góp quân lẻ tẻ ở đấy, quân Thanh kéo sang, bạn trong ghê kỳ làm nội ứng cho chúng, thì các ngươi làm sao mà cử hễ được?

Các ngươi đã biết nín nhịn để tránh mũi nhọn của chúng, chia ra ngăn giữ những nơi hiểm yếu, phía bên trong thì kích ưa thích lòng quân, bên ngoài thì khiến cho giặc kiêu căng, kế ấy là cực kỳ đúng. Khi mới nghe nói, ta đã đoán là do Ngô Thì Nhậm chủ mưu, sau hỏi Văn Tuyết thì quả đúng thật vậy.

Thì Nhậm bèn lạy nhì lạy để tạ ơn. Vua quang quẻ Trung lại nói:

- Lần này ta ra, thân hành nắm quân, phương lược tiến tấn công đã gồm tính sẵn. Chẳng qua mươi ngày có thể đuổi được người Thanh. Nhưng nghĩ chúng là nước béo gấp mười nước mình, sau thời điểm bị chiến bại một trận, ắt lấy có tác dụng thẹn mà lại lo mưu báo thù. Như thế thì việc binh đao không lúc nào dứt, không phải là phúc mang đến dân, nỡ nào mà lại làm như vậy. Đến lúc đó chỉ có fan khéo lời lẽ mới dẹp được binh đao, chưa hẳn Ngô Thì Nhậm thì không một ai làm được. Ngóng mười năm nữa, mang lại ta được lặng ổn mà nuôi dưỡng lực lượng, bấy giờ nước giàu quân mạnh, thì ta gồm sợ gì chúng?


Bọn Sở, Lân hồ hết lạy tạ cùng nói:

- thánh thượng thật là lo xa, chúng tôi ngu dở người không nghĩ tới chỗ đó. Bây giờ phương lược tiến tiến công ra sao, xin chúa thượng nhất nhất chứng thật để công ty chúng tôi tuân theo nhưng làm.

Vua quang quẻ Trung bèn sai mở tiệc khao quân, chia binh sĩ ra có tác dụng năm đạo, hôm sẽ là ngày 30 mon chạp. Rồi đơn vị vua bảo kín đáo với các tướng rằng:

- Ta với các ngươi hãy tạm sửa lễ cúng đầu năm mới trước đã. Đến tối 30 Tết mau lẹ lên đường, hẹn cho ngày mồng 7 năm mới tết đến thì vào thành thăng Long mở tiệc ăn mừng. Các ngươi nhớ lấy, đừng chỉ ra rằng ta nói khoác! <...>

Cả năm đạo quân phần nhiều lạy vâng mệnh lệnh, đúng ngày, gióng trống căn nguyên ra Bắc.

Khi quân mang đến sông Gián, nghĩa quân trấn thủ sinh sống đó vỡ lẽ chạy trước. Khi đến sông Thanh quyết, toán quân Thanh đi thám thính từ đằng xa phát hiện ra bóng cũng chạy nốt. Vua quang đãng Trung tức thời thúc quân xua theo, tới thị trấn Phú Xuyên thì bắt sinh sống được hết, không nhằm tên như thế nào trốn thoát. Do vậy, không thể có ai chạy về báo tin, phải những đạo quân thanh đóng góp ở Hà Hồi cùng Ngọc Hồi đều băn khoăn gì cả.

Nửa đêm mùng 3 tháng giêng, năm Kỷ Dậu (1789), vua quang quẻ Trung tới xã Hà Hồi, huyện Thượng Phúc, âm thầm vây kín đáo làng ấy, rối bắc loa truyền gọi, giờ đồng hồ quân bộ đội luân phiên nhua dạ ran để hưởng ứng, nghe như gồm hơn vài ba vạn người. Vào đồn lúc đó mới biết, ai nấy rụng rời sợ hãi hãi, tức khắc xin ra hàng, thực phẩm khí giới phần nhiều bị quân Nam đem hết.

Vua quang quẻ Trung lại truyền đem sáu chục tấm ván, cứ ghép liền ba tấm có tác dụng một bức, bên phía ngoài lấy rơm dấp nước lấp kín, tất cả là nhì mươi bức. Đoạn kén hạng lính khỏe mạnh, cứ mười bạn khiêng một bức, lưng giắt dao ngắn, nhì mươi bạn khác phần đông cầm binh khí theo sau, dàn thành trận chữ “nhất”, vua quang quẻ Trung cưỡi voi đi đốc thúc, mờ sáng sủa ngày mùng 5 tiến giáp đền Ngọc Hồi. Quân Thanh nổ súng bắn ra, chẳng trúng người nào cả. Nhân gồm gió bắc, quân Thanh bèn cần sử dụng ống phun sương lửa ra, khói toả mù trời, phương pháp gang tấc ko thấy gì, hòng tạo nên quân nam rối loạn. Không ngờ trong giây lát trời bỗng trở gió nam, bởi thế quân Thanh lại tự có tác dụng hại mình.

Vua quang Trung liền nhanh lẹ sai nhóm khiêng ván vừa bít vừa xông trực tiếp lên trước. Khi gươm giáo của phía 2 bên đã chạm nhau thì quăng ván xuống đất, ai nấy cụ dao ngắn chém bừa, những người cầm binh khí theo sau cũng độc nhất vô nhị tề xông tới nhưng đánh.

Quân Thanh chống không nổi, vứt chạy tán loạn, giầy xéo lên nhau mà lại chết. Thương hiệu thái thú Điền Châu là Sầm Nghi Đống tự thắt cổ chết. Quân Tây tô thừa vắt chém làm thịt lung tung, thây ở đầy đồng, tiết chảy thành suối, quân Thanh đại bại.

Trước đó, vua quang quẻ Trung đang sai một toán quân theo bờ đê yên ổn Duyên kéo lên, mở cờ trong bụng gióng trống để làm nghi binh sinh sống phía đông. Đến thời điểm ấy, quân Thanh chạy về trông thấy, càng thêm hoảng sợ, bèn tìm lối tắt theo đường Vịnh Kiều mà trốn. Hốt nhiên lại thấy quân voi tự Đại Áng tới, quân Thanh đều hết vía hết vía, vội trốn xuống đầm Mực, làng Quỳnh Đô, quân tây đánh lùa voi cho giầy đạp, bị tiêu diệt đến hàng vạn người.


Giữa trưa hôm ấy, vua quang Trung tiến binh cho Thăng Long, rồi kéo vào thành.

<...> Lại nói, Tôn Sĩ Nghị với vua Lê ngơi nghỉ Thăng Long, hay nhiên không nghe tin cấp báo gì cả. Vì vậy trong ngày đầu năm mới mọi bạn chỉ chăm chú vào việc yến tiệc vui mừng, không hề lo chi tới sự việc bất trắc. Làm sao hay, cuộc vui không tàn, cơ trời đã đổi. Ngày mùng 4 chợt thấy quân sống đồn Ngọc Hồi chạy về cáo cấp. Thiệt là: “Tướng sống trên trời xuống, quân chui dưới khu đất lên”. <...>

Tôn Sĩ Nghị sợ mất mật, con ngữa không kịp đóng góp yên, người không kịp khoác áo giáp, dẫn bầy lính tránh mã của mình chuồn trước qua cầu phao, rồi nhằm mục tiêu hướng bắc cơ mà chạy. Quân sĩ những doanh nghe tin, mọi hoảng hồn, chảy tác vứt chạy, tranh nhau qua mong sang sông, xô đẩy nhau rơi xuống mà chết rất nhiều. Lát sau cầu lại bị đứt, quân quân nhân đều rơi xuống nước, mang lại nỗi nước sông Nhị Hà chính vì như vậy mà ùn tắc không rã được nữa.

Vua Lê ở trong điện, nghe tin có bài toán biến ấy, cấp vã cùng bầy Lê Quýnh, Trịnh Hiến đưa thái hậu ra ngoài. Cả bọn chạy mang đến bến sông thì thấy cầu phao đã đứt, tàu thuyền cũng không, bèn gấp rút chạy mang lại Nghi Tàm, thình lình gặp mặt được chiếc thuyền đánh cá, vội cướp lấy rồi chèo thanh lịch bờ bắc. Trưa ngày mùng 6, vua Lê và những người tuỳ tòng chạy cho núi Tam Tằng, nghe nói Tôn Sĩ Nghị đã từng đi khỏi đó. Bấy giờ đồng hồ quân Thanh chạy về nước, trên tuyến đường đông nghịt như chợ, vào đêm đi gấp, không dám nghỉ ngơi. Vua đưa thái hậu thuộc đi với họ cho đồn Hoà Lạc thì gặp mặt một fan thổ hào. Hồi đó vua Lê chạy ra ngoài, bạn ấy đã được biết thêm mặt; thời gian đó thấy vua, người ấy bất giác rơi lệ, tiện thể mời vua vào trại trong núi tạm nghỉ. Bấy giờ, vua Lê và những người tuỳ tòng luôn luôn mấy ngày ko ăn, ai nấy phần đông đã mệt nhọc lử. Người thổ hào cơ liền giết thịt gà làm cơm thết đãi. Vua không nên bưng một mâm lên mời thái hậu, còn bản thân thì cùng ăn với đàn Quýnh, Hiến làm việc mâm dưới.

Xem thêm: Cách Tính Diện Tích Một Mặt Của Hình Lập Phương, Công Thức Tính Diện Tích Của Hình Lập Phương

Ăn vừa xong, tự dưng nghe tin quân Tây Sơn sẽ đuổi mang lại nơi. Vua cuống quít bảo bạn thổ hào rằng:

- Muôn team hậu tình, không tồn tại gì nhằm báo đáp, chì bao gồm trời cao khu đất dày bệnh giám tấc lòng thành của ông nhưng ban phúc mang lại thôi, hiện nay quân giặc ngay sát tới, trước mắt đây có con đường sống nào có thể chạy vội vàng lên cửa ải, xin tính kế ngay cho.

Người thổ hào gấp vã sai nhỏ đưa đường, theo lối tắt vào núi cơ mà đi. Trời nhá nhem tối thì nhà vua cho cửa ải, theo kịp chỗ nghỉ của Tôn Sĩ Nghị. Một lát, những viên quan khác cũng lục tục theo đến, cùng chú ý nhau than thở, oán giận tan nước mắt. Tôn Sĩ Nghị cũng lấy có tác dụng xấu hổ.

I. Đôi nét về Ngô Gia Văn Phái

- Ngô gia văn phái là một trong nhóm người sáng tác thuộc dòng họ Ngô Thì, ở làng Tả Thanh Oai, thị xã Thanh Oai, tỉnh Hà Tây (nay ở trong Hà Nội).

- trong những số đó có hai tác giả đó là Ngô Thì Chí (1753 - 1788) làm cho quan thời Lê Chiêu Thống và Ngô Thì Du (1772 - 1840) có tác dụng quan dưới triều bên Nguyễn.

II. Ra mắt về Hoàng Lê nhất thống chí

1. Hoàn cảnh sáng tác

- chiến thắng viết bằng chữ Hán ghi chép về sự việc thống độc nhất của vương triều đơn vị Lê vào thời điểm Tây Sơn diệt Trịnh, trả lại Bắc Hà đến vua Lê.

- ko chỉ dừng lại ở sự thống duy nhất vương triều công ty Lê mà hơn nữa biết tiếp, tái hiện một giai đoạn lịch sử đầy biến động của xóm hội phong kiến nước ta vào khoảng chừng ba mươi năm cuối cầm kỉ XVIII với mấy năm đầu chũm kỉ XX.

2. Thể loại

- Chí là 1 trong lối văn ghi chép sự vật, sự việc.

- Cũng có thể xem Hoàng Lê nhất thống chí là một cuốn tiểu thuyết lịch sử dân tộc viết theo lối chương hồi.


- Cuốn đái thuyết này còn có tất cả 17 hồi, đoạn trích vào SGK là trích ngơi nghỉ hồi thiết bị 14, viết về sự kiện quang Trung đại phá Quân Thanh.

3. Bố cục

tất cả 3 phần:

Phần 1: từ đầu đến “vào ngày 25 mon Chạp năm Mậu Thân (1788)". Quân Thanh chiếm phần thành Thăng Long, Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế đem quân đi tấn công quân Thanh.Phần 2: tiếp theo đến “vua quang đãng Trung tiến binh mang đến Thăng Long, rồi kéo vào thành”. Cuộc tiến quân thần tốc và chiến thắng vang dội của quang Trung.Phần 3: Còn lại. Sự thất bại của quân Thanh cùng sự thảm hại của vua tôi Lê. Chiêu Thống.

4. Cầm tắt

Lo hại quân Tây sơn kéo quân ra Bắc để bắt Vũ Văn Nhậm, vua Lê Chiêu Thống mong cứu quân Thanh. Triều đình nhà Thanh nhân cơ hội đó kéo quân lịch sự với mong ước thôn tính nước ta. Được tin, quang Trung bàn thảo với tướng mạo sĩ, sẵn sàng kế sách tiến tiến công quân Thanh. Quang quẻ Trung mở tiệc khao quân, phân chia quân thành 5 đạo, thân hành cầm cố quân ra trận, buổi tối 30 đầu năm lên đường, hứa ngày mồng 7 tết vẫn mở tiệc ăn uống mừng thành công ở gớm thành Thăng Long. Quân Tây đánh ra mang lại sông Gián, quân giặc trấn thủ ở đó tan vỡ, toán quân Thanh đi thám thính bị bắt sinh sống hết. Nửa tối mùng 3 đầu năm mới Kỷ Dậu (1789), vua quang Trung cho tới Hà Hồi, Thượng Phúc, âm thầm lặng lẽ vây kín đáo thành. Quân giặc bấy giờ new biết, rụng rời sốt ruột xin hàng. Tờ mờ sáng mùng 5 Tết, nghĩa quân tiến tiến công đồn Ngọc Hồi. Quân Thanh không chống cự nổi, bỏ chạy toán loạn. Tướng giặc là Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự vẫn. Thân trưa hôm ấy, nghĩa quân sẽ tiến tiến công thành Thăng Long. Tổng đốc của giặc là Tôn Sĩ Nghị nghe tin cấp báo ngay tức thì tìm biện pháp trốn về nước. Vua Lê đang ở vào điện, nghe tin vội vàng vã cùng tùy tùng đưa Thái Hậu ra bên ngoài thì chạm chán Tôn Sĩ Nghị cũng đang chạy trốn vào tình cảnh thê thảm. Nghĩa binh Tây tô đại win trước quân Thanh.

5. Nội dung

Hoàng Lê nhất thống chí vẫn tái hiện sống động hình ảnh người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ qua chiến công thần tốc đại phá quân Thanh, cùng với việc thảm bại của quân tướng công ty Thanh với số phận buồn của vua tôi Lê Chiêu Thống.

6. Nghệ thuật

Ngôn ngữ dễ dàng hiểu, giọng văn hùng hồn, thực hiện nhiều biện pháp tu từ…

III. Dàn ý so với Hoàng Lê duy nhất thống chí

(1) Mở bài

Giới thiệu về Ngô gia văn phái, nhà cửa Hoàng Lê duy nhất thống chí và câu chữ hồi máy 14.

(2) Thân bài

a. Hình hình ảnh người nhân vật áo vải quang đãng Trung - Nguyễn Huệ

- con người hành vi mạnh mẽ, quyết liệt:

Chỉ trong tầm một tháng lúc quân Thanh chỉ chiếm kinh thành Thăng Long vẫn cho sẵn sàng mọi mặt cho cuộc tiến quân ra Bắc.Tế cáo trời đất, lên ngôi hoàng đế và thay đổi niên hiệu là quang đãng Trung.Sau lúc lên ngôi hoàng đế, ngay lập tức tự mình đốc suất đại bình, cả thủy lẫn cỗ cùng tiến quân ra Bắc.Cho tuyển tuyển mộ quân bộ đội ở Nghệ An, mở cuộc chú ý binh bự và tổ chức lại hàng ngũ đội quân.Đích thân cưỡi voi ra doanh yên ủi quân lính…

- Là người có trí tuệ sáng sủa suốt, có tầm nhìn xa trông rộng:

Nhận định được thực trạng của ta và địch, chỉ dẫn những đưa ra quyết định quan trọng.Sáng trong cả và nhậy bén trong vấn đề xét đoán và cần sử dụng người. Ông biết khen chê đúng tín đồ đúng việc.Bĩnh tĩnh, quyết đoán: “Khi nghe tin quân Thanh sẽ vào Thăng Long, ông không còn lo lắng”. “Ở Tam Điệp, quang đãng Trung phỏng đoán đúng mực tình hình và reviews đúng chế độ của Ngô Thì Nhậm”

- gồm ý chí kiên cường, biết trọng công dụng và tài cần sử dụng binh như thần:

Trước lúc xuất quân, tính toán mọi sách lược và tin dĩ nhiên vào thắng lợi chỉ trong khoảng mười ngày, hứa với quân sĩ ngày mồng 7 năm mới tết đến thì vào Thăng Long mời tiệc ăn uống mừng.“Ở Tam Điệp, quang quẻ Trung bỏng đoán chính xác tình hình và nhận xét đúng sách lược của Ngô Thì Nhậm”.Trong trận chiến: quang Trung liên tục điều binh, khiển tướng mạo và áp dụng những sách lược đã chuẩn bị trước để đánh bại quân Thanh.

=> Như vậy, hình ảnh Quang Trung tồn tại trong Hoàng Lê tuyệt nhất thống chí là 1 vị nhân vật dũng cảm, mưu lược cũng như biết thu phục lòng bạn và biến chuyển linh hồn của trận chiến.

b. Hình ảnh của bầy cướp nước, cung cấp nước

- Hình hình ảnh của Tôn Sĩ Nghị cùng quân Thanh:

Một thương hiệu tướng giặc kiêu căng, trường đoản cú mãn với khinh địch.Bất tài, bất lợi và không tồn tại mưu lược, trung bình nhìn.Khi ban bố quân Tây Sơn chuẩn bị tiến đến: “ Tôn Sĩ Nghị hại mất mật, ngựa chiến không kịp đóng góp yên, fan không kịp mặc áo, dẫn đàn lính tránh mã của mình chuồn trước…”Quân Thanh: đầy đủ hoảng hồn, rã tác quăng quật chạy, tranh nhau qua cầu bắc sông, xô đẩy nhau mang lại nỗi rơi xuống sông cơ mà chết.

=> Tình cảnh thảm bại đến thảm sợ của quân địch xâm lược.

- Hình ảnh vua Lê Chiêu Thống và bè bạn tôi:

Chịu bình thường số phận với lũ cướp nước, thậm chí là còn ê chề điếm nhục hơn.“Vua Lê nghỉ ngơi trong năng lượng điện nghe tin tất cả biến gấp vã cùng bầy Lê Quýnh, Trịnh Hiến đưa thái hậu ra ngoài…”Đặc biệt là cuộc chạm mặt gỡ của vua Lê và chủ soái quân Thanh - Tôn Sĩ Nghị: “cùng chú ý nhau than thở, oán thù giận tan nước mắt’.

Xem thêm: Hãy Viết Một Đoạn Văn Nói Về Lợi Ích Của Một Loài Cây Mà Em Biết

=> hoàn cảnh khốn cùng của kẻ cung cấp nước.