Câu chuyện bác hồ thăm vườn hoa nghìn việc tốt

     

Bác hồ vui đầu năm mới Trung thu với các cháu thiếu hụt nhi tp hà nội và Quốc tế, ngày 27.9.1958

Sinh thời, bác Hồ là người rất yêu mến thiếu nhi. Người luôn luôn dành tình cảm đon đả đặc biết đối với thế hệ trẻ của khu đất nước. Hầu như lời dạy và bài viết của Người dành riêng cho lứa tuổi thiếu hụt nhi được xem như trong số những di sản vô giá bán của dân tộc bản địa và nạm hệ con trẻ nước ta.

Bạn đang xem: Câu chuyện bác hồ thăm vườn hoa nghìn việc tốt

Bạn sẽ xem: bác bỏ hồ thăm sân vườn hoa nghìn việc tốt

Trải qua thời gian, những câu chuyện về bác bỏ và những cháu thiếu thốn nhi vẫn còn nguyên giá trị. Bác luôn có một sự gắn thêm bó mật thiết, một cảm xúc trìu mến, hiền khô hòa và tinh vi với thiếu hụt nhi. Đó là sự êm ấm vô thuộc của một vị lãnh tụ vĩ đại.

1. Bác Hồ thăm sân vườn hoa nghìn việc tốt

Xe bác vừa tiến vào mang đến nơi, Nguyễn gắng Hải học sinh lớp một vẫn nô nghịch cùng bạn, hốt nhiên reo lên:

- bác bỏ Hồ! chưng Hồ!

- chưng Hồ về thăm quê nhà nghìn vấn đề tốt.

Cả đám thiếu nhi ngừng chơi, xúm lại quây xung quanh xe Bác.

Đồng chí đề xuất vụ từ trong xe bước ra kể nhở các em rồi mở cửa, mời chưng xuống.

bác bỏ tươi cười nhìn các em rồi hỏi:

- các cháu đang chơi Tết?

- Thưa Bác, vâng ạ!

- Thưa Bác, năm mới, chúng cháu kính chúc bác bỏ mạnh khoẻ, sống lâu!…

những em đua nhau nói gần như điều từ rất lâu mong được thưa với Bác, tuy thế hồi hộp quá, nói không được nhiều…

bác Hồ cực kỳ vui. Nghe những em nói xong, bác bỏ bảo:

- những cháu có tác dụng nghìn vấn đề tốt, gồm nhớ và tuân theo những điều bác dặn không?

- Thưa chưng có ạ! - Nguyễn nuốm Hải đứng nghiêm gọi liên hồi 5 điều bác bỏ Hồ dạy dỗ như gọi đồng thanh ngơi nghỉ lớp.

tất cả đều cười. Nhưng người nào cũng vui vày Hải đã vấn đáp đúng.

Khi chưng cùng các bè bạn lãnh đạo bước lên chùa. Đội em nhỏ danh dự đã dâng hoa tặng ngay Bác, bác nhận bó hoa từ bỏ tay Liên team trưởng Nguyễn Toàn chiến thắng rồi trao cho bè bạn cần vụ.

bác bỏ hỏi Thắng:

- con cháu học có tốt không? đạt được phần thưởng của bác không?

- Thưa bác có ạ. Cháu được trao phần thưởng của chưng hai lần: một lần một cuốn sổ một lần nhị quả cam.

con cháu đã được quà biếu của Bác, cháu đề xuất giúp đỡ chúng ta học thật giỏi, lao rượu cồn thật giỏi… bỏ không ít người cùng được phần thưởng của Bác, thế mới tốt.

- Thưa bác bỏ vâng ạ!

2. Dành riêng cho các cháu

Trước khi xây dựng ngôi nhà sàn mộc của bác bỏ tại Phủ quản trị (tầng trên bao gồm hai phòng, một phòng bác bỏ dùng vào việc, một phòng nghỉ. Còn tầng dưới là nơi chưng họp với tiếp khách). Bác bỏ có ý kiến:

- khách hàng của chưng có nhiều, có những lúc Bác đề xuất tiếp đông các cháu, do vậy chú thi công cho bác bỏ một hàng ghế xi-măng bao quanh.

Vâng lời Bác, các bạn hữu đã kiến thiết hàng ghế đó. Từng lần những cháu đến, các cháu đa số quây quần bên bác bỏ và được chưng chia bánh kẹo.

Một hôm bác bỏ nói với bè bạn giúp việc:

- Chú xem, khách “tí hon” của bác khá nhiều, để những cháu vui thì phải tất cả cảnh cho những cháu xem, chú cầm kiếm một cái bể về để nuôi cá vàng làm cảnh cho những cháu.

Vâng lời Bác, bằng hữu giúp việc đi kiếm mua một bể nuôi cá để tại hiên chạy của tầng dưới căn nhà sàn cùng thả bố con cá vàng rất đẹp.

sản phẩm ngày, sau giờ làm cho việc, bác thường đến cá xoàn ăn. Bạn để dành đa số mẩu bánh mì làm thức nạp năng lượng cho cá. Được chưng chăm sóc, bố con cá vàng ngày 1 lớn cùng phát triển.

mùa đông trời lạnh, chưng nói:

- Cá cũng giống như người, mùa đông phải giữ ánh nắng mặt trời đủ ấm. Chú yêu cầu làm một dòng nắp đậy bể cá để đảm bảo an toàn độ ấm cho cá.

Khách cho thăm đơn vị Bác, nhất là “khách tí hon” rất thích thú đứng nhìn bể cá vàng. Những nhỏ cá mầu sắc thật sặc sỡ, tung tăng, phủ lánh, bơi lội trong bể nước.

3. Những em sạch cùng ngoan thật!

Đầu năm 1967, bác Hồ về viếng thăm tỉnh Thái Bình. Những em em nhỏ xóm Dân chủ hát vang bài xích “Giải phóng miền Nam” đón Bác. Bác hỏi:

- những cháu bao gồm ngoan không?

- Thưa bác bỏ có ạ! các cháu thuộc trả lời.

- những cháu có vâng lời bố mẹ không?

- Thưa chưng có ạ!

- những cháu ăn ở có thật sạch không?

- Thưa chưng có ạ!

- Chìa tay cho bác bỏ xem nào?

đầy đủ bàn tay xinh xắn, chìa ra trước phương diện cho chưng xem. Bác gật đầu đồng ý hài lòng lắm vày thấy cuộc sống đời thường của các cháu nhỏ tuổi ở nông làng mạc đã thay đổi dần với cuộc sống của dân làng.

các em sạch cùng ngoan thật. Chưng Hồ đem kẹo chia cho các cháu rồi lại liên tiếp đi.

4. Đối với những cháu bé

nhớ lại hồi bí quyết mạng new thành công, chưng Hồ rất thích thú mỗi lúc nghe tiếng trống ếch rộn ràng, quan sát những bước đi cố trầm trồ vẻ oách nghiêm, tuy thế vẫn đầy đường nét trẻ thơ của các em.

có những lúc từ buồng làm việc trên tầng phía trên cao ở bắc bộ phủ, chưng phải đứng nhìn qua vai người khác để những cháu không thấy chưng và bác bỏ được tự do ngắm nhìn những cháu. Trong số những ngày vui thời gian đó, các em thường mặc đồng phục quần xanh, sơ mi trắng, đầu đội mũ calô. Bác bỏ đứng nhìn những cháu hết sức lâu, siêu lâu. Người lưu ý đến điều gì?

Buổi tối, khi làm cho việc, có tiếng hát của cháu bé, bác ra hiệu dừng lại cùng lắng nghe. Rồi chưng hỏi:

- Chú thử đoán xem, cháu nhỏ nhắn này bao nhiêu tuổi?

- Thưa Bác, năm tuổi.

- Theo chưng thì không nhiều hơn.

- khi hỏi lại các bè bạn bên Đài vạc thanh, tôi thấy bác bỏ thường đoán đúng hơn. Tất cả gì khó khăn hiểu đâu, vì bác đã nghe rất nhiều, nghe rất siêng chú. Và có thể là, vừa nghe bác bỏ vừa tưởng tượng ra cô bé bỏng hoặc chú bé xíu tí xíu đó!

tuy thế tôi vẫn không hiểu vày sao đang làm việc Bác vẫn để đài? có lần tôi hỏi có nên tắt đài đi không, bác nhìn tôi trầm dìm nói:

- Cứ nhằm đấy chú ạ. Để nghe cho tất cả tiếng người. Chú sống nhà, dù con khóc hoặc bà xã nói dỗi, có khi nặng lời, nhưng đầy đủ là tình yêu gia đình…

5. Để các cháu có tác dụng chủ

Đồng chí ship hàng Bác cảm xúc như vẫn còn sôi động khi vào thời gian hè năm 1961 những cháu thiếu hụt nhi tổ chức triển lãm “Làm theo 5 điều bác bỏ Hồ dạy” trong nhà khách tủ Chủ tịch.

Trung vai trung phong triển lãm chính là phòng khách trang trọng của ngôi nhà. Nhiều em lần trước tiên được cho nơi này ưng ý lắm, ở đâu cũng sờ, phấn kích lăn cả ra nhà, ra bãi cỏ.

đều tiếng hát, tiếng mỉm cười nói vang vang, chính xác là ngày hội. Có bè bạn sợ giờ đồng hồ loa làm ảnh hưởng sang các cơ quan bao quanh nên xin bác bỏ bỏ giảm loa đi, nhưng bác bảo:

chưng còn đề cập phải có khá nhiều kem, si-rô, nước và bánh kẹo để giao hàng các cháu.

Xem thêm: Đóng Vai Nhân Vật Ông Hai Kể Lại Truyện Làng Của Kim Lân, Đóng Vai Ông Hai Kể Lại Truyện Ngắn Làng

Thỉnh thoảng đông đảo khi nghỉ, chưng cũng ra xem những cháu vui chơi. Có hôm Bác đi bộ ở phía dưới, thấy một phòng tất cả kê các ghế băng. Bác bỏ hỏi các bằng hữu ghế đó để gia công gì. Đồng chí phục vụ thưa:

- Thưa bác để dành riêng cho các cháu bị mệt mỏi ạ.

Thấy vậy, bác bỏ bảo:

- Sao dành riêng cho các cháu mà lại không có giường?

Ngày hôm sau, các bạn hữu phục vụ triển lãm đã contact với cỗ Y tế, và các ghế băng được xếp lại nhường địa điểm cho các chiếc giường xinh xắn.

bác Hồ là như vậy. Khách của Bác, dù cho là những người nhỏ bé tốt nhất cũng luôn luôn được tôn trọng và ân cần chu đáo.

6. Một cuộc gặp gỡ gỡ bất ngờ

một đợt vào đầu mùa xuân 1963, sau thời điểm thăm đại lý xong, xuất phát về Hà Nội, thấy ngọn đồi có cây trồng sum suê, chưng cho nghỉ ngơi lại. Lúc này giữa trưa vắng tanh vẻ, mấy bác bỏ cháu giở cơm chũm ra vừa nạp năng lượng vừa nhìn cảnh.

Vừa ăn uống xong, ngồi ngủ được một lát thì nghe bao gồm tiếng lội suy bì bõm và tiếng người nói rì rầm. Mấy đồng minh đi theo chưng chạy ra thì thấy hàng trăm thiếu nhi trai có, gái có, cháu rứa cào cỏ con cháu xách rổ hái rau, đang hướng về chỗ nơi bắt đầu cây khổng lồ nơi chưng ngồi nghỉ. Đồng chí bảo vệ báo cáo tình hình với Bác, chưng cười:

- những chú đi mời các cháu lại đây đùa với Bác, tuy thế nhớ chớ làm những cháu sợ.

những cháu phấn kích chạy ùa đến và quây thành vòng tròn xung quanh Bác, cháu nào thì cũng hớn hở vui mừng.

chưng trìu mến nhìn khắp lượt cùng hỏi vui:

- các cháu làm cái gi mà đông thế?

Một nhỏ nhắn trai dáng lém lỉnh lễ phép đáp:

- Thưa Bác, một bạn thấy bác xuống xe ngay tức thì bảo chúng cháu ra xem bác bỏ ạ!

bác cười siêu vui vẻ: mong muốn xem à? bác ngồi đây,cháu nào hy vọng xem thì xem mang đến kỹ.

Cả Bác, con cháu và các chú thuộc đi, cười vui vẻ. Chưng hỏi tiếp:

- những cháu đều tới trường cả chứ? Ở đây gồm cháu nào ko được tới trường không?

- Dạ, chúng con cháu đều tới trường cả ạ.

chưng cười hiền đức hậu:

- cụ là tốt. Thế các cháu học có giỏi không? bao gồm ngoan ko nào?

những cháu phấn khởi vấn đáp Bác.

- chúng cháu tốt ạ, có ngoan ạ!

Bác chấp nhận hài lòng cùng bảo các cháu hát. Những cháu đưa góc nhìn nhau và thuộc hát vang bài “Ai yêu Bác tp hcm hơn thiếu thốn niên nhi đồng”.

cố gắng là giữa thiên nhiên trời khu đất bao la, một dàn đồng ca gồm các nghệ sĩ tý hon màn trình diễn say sưa bên dưới bàn tay bắt nhịp của bác bỏ Hồ kính yêu.

Hát xong, bác trìu thích nhìn những cháu và chứa giọng thánh thiện từ:

- bác bỏ cảm ơn những cháu đến thăm Bác, hát cho bác bỏ nghe.

chưng mong những cháu học chăm, học giỏi, vâng lời thầy cô và phụ vương mẹ. Bây giờ Bác nên đi tiếp, bác bỏ cháu ta tạm chia ly nhau làm việc đây.

7. Bác bỏ nhớ các cháu thiếu hụt niên siêu nhân miền Nam

tháng chạp năm 1968, những dũng sĩ thiếu niên miền nam bộ đang học ở quần thể Tả Ngạn thì bao gồm mấy chú gửi xe ô tô đến đón về Hà Nội. Luyện, Thu, Nết, Phổ, Mên, Hòa … chưa hiểu có chuyện gì. Về tp. Hà nội hôm trước thì ngày hôm sau, có xe mang đến đón đi, vào mang lại sân Phủ chủ tịch mới biết là được vào chạm chán Bác Hồ.

Vừa bước chân xuống xe, đã thấy bác bỏ Hồ và bác Tôn ngồi ở một cái ghế lâu năm kê trước cửa nhà. Toàn bộ chạy ào tới chào hai Bác.

chưng cháu nói chuyện với nhau. Tiếp nối Bác hồ nước bảo:

- Thôi những cháu vào nạp năng lượng cơm với hai Bác!

bữa cơm chẳng bao gồm thịt cá gì nhiều nhưng rất nóng cúng. Các dũng sĩ thiếu niên được ngồi ăn với Bác hồ nước và chưng Tôn. Nết, người nhỏ tuổi nhất đoàn, cái đầu chỉ phủ ló cạnh bàn, được chưng gắp thức ăn cho luôn.

Vừa ăn, bác cháu vừa nói chuyện rất vui. Ăn xong, nhì Bác cho mỗi cháu một bông hồng, một trái táo, một trái lê và cha quyển sách “Người xuất sắc việc tốt”.

tiếp nối Bác hồ bảo:

- những cháu lại cả trên đây hôn hai bác rồi về.

các dũng sĩ hôn hai chưng xong, bác Hồ căn dặn:

- những cháu về trường cố gắng học tập mang đến giỏi.

toàn bộ đều cảm động. Đoàn Văn Luyện khi ấy mới mạnh dạn thưa cùng với Bác:

- Thưa Bác, chúng cháu cứ tưởng hai bác bỏ gọi chúng cháu về có việc cần.

bác bỏ Hồ cười hiền lành và bảo:

- Hai bác nhớ các cháu cho nên gọi các con cháu về để hai Bác gặp gỡ hỏi chuyện.

Nghe nói, Luyện và chúng ta cảm động hy vọng trào nước mắt. Hai chưng tuổi vẫn cao, trăm công nghìn việc, vậy mà lại vẫn ghi nhớ đến các cháu miềnNam. Luyện nghĩ:

“Mình được ở quanh đó Bắc mà hai bác còn lo cùng thương biết chừng nào!…”.

8. Quây quần bên Bác

Chuyện nói về Người

“Ai yêu thương Bác sài gòn hơn thiếu hụt niên nhi đồng. Ai yêu thương Bác tp hcm hơn thiếu nhi Việt Nam”…

Hôm ấy, mặc dù sức khoẻ bác đã yếu hèn nhưng bác bỏ rất vui lúc thấy những cháu biểu diễn bầy vĩ cầm, bầy dương chũm rất tốt và các cháu còn màn biểu diễn rất hay, hết sức say sưa rất nhiều loại lũ dân tộc truyền thống như: Sáo, nhị, bầu. Chưng gọi các cháu là “những nghệ sỹ tí hon”, “những nghệ sĩ tương lai” rồi bác hỏi:

- các cháu buộc phải học tốt để sau này ship hàng nhân dân

bác ôm những cháu vào lòng, thăm hỏi từng người:

- cháu chơi lũ gì?

- phụ huynh cháu có tác dụng gì?

Khi những em giới thiệu với bác cây bọn thập lục với tam thập lục, bác bỏ cười cùng bảo:

Ta bao gồm tiếng ta, sao các cháu không call là đàn 16 dây và bầy 36 dây bao gồm hơn không?

Từ đó hai cây lũ này nhằm được mang một cái tên đơn giản bằng ngôn ngữ dân tộc mà bác bỏ Hồ đang chỉ bảo và mỗi lần nhắc đến cái thương hiệu này những em hầu hết nhớ tới Bác.

Sau mỗi tiết mục biểu diễn, chưng vỗ tay thật to và nói:

- các cháu vỗ tay lớn lên nhằm hoan nghênh bạn đánh đàn hay chứ!

Khi phân tách kẹo cho những cháu, chưng bảo:

- Cho cháu này thêm một chiếc vì bé xíu nhất.

với đánh bọn quây quần bên bác bỏ có các cháu sinh hoạt thành phố, nghỉ ngơi nông xóm là con em cán bộ, công nhân, nông dân, những dân tộc miền núi sinh hoạt cả hai miền nam Bắc.

Xem thêm: Chọn Câu Phát Biểu Đúng Nhất Trong Các Câu Sau, Chọn Câu Phát Biểu Đúng Nhất

Qua mỗi câu chuyện, bọn họ lại có cơ hội cảm nhận tình thương yêu vô bến bờ mà bác đã giành cho thiếu nhi.

rất có thể nói, tình yêu thương của chưng Hồ đối với thế hệ trẻ, so với thiếu niên, nhi đồng đã, đang và sẽ là hành trang mang lại bao thế hệ trẻ lao vào đời, đóng góp thêm phần xây dựng nước nhà Việt phái mạnh ta thong dong hơn, giàu đẹp hơn. Và các thế hệ thiếu hụt nhi nước ta vẫn luôn luôn nhớ về Bác chiều chuộng và âm vang chứa cao lời ca giờ đồng hồ hát: