CÁC BÀI THƠ THẤT NGÔN TỨ TUYỆT LỚP 7

     

Thể thơ thất ngôn bát cú là thể các loại thơ có 8 câu từng câu gồm 7 chữ. Vì vậy thì tổng cộng chữ trong một bài bác là 56. Chính những quy lý lẽ ấy đã làm nên những loại hay cái vẻ ngoài của thể thơ.

Bạn đang xem: Các bài thơ thất ngôn tứ tuyệt lớp 7

Cùng đứng top lời giải xem thêm về nhiều loại thơ này nhé:

Nguồn gốc

Thể thơ thất ngôn chén cú là cổ thi, lộ diện sớm làm việc Trung Quốc. Đến đờinhà Đường bắt đầu được các nhà thơ đặt hình thức cụ thể, rõ ràng, kéo dãn dài trong chế độ phong kiến. Thể thơ này sẽ được các đời vua trung hoa và việt nam dùng mang lại việc thi tuyển tuyển chọn nhân tài, rất thịnh hành ở nước ta vào thời Bắc thuộc, chủ yếu được hồ hết cây bút quý tộc sử dụng.

Thể thơ gồm luật rất chặt chẽ. Mặc dù nhiên, trong quy trình sáng tác duy nhất là vào trào lưu thơ new tại vn từ năm 1925, bằng sự sáng chế của mình, các tác giả vẫn làm giảm bớt tính gò bó, nghiêm ngặt của luật bởi - trắc để trung khu hồn lãng mạn hoàn toàn có thể bay bổng vào từng câu thơ.

Luật bằng trắc

Về luật bởi trắc vào thể thơ. Thanh bằng bao hàm những chữ tất cả dấu huyền và dấu thanh ngang. Thanh trắc là đầy đủ chữ bao gồm dấu còn lại.

bí quyết sắp xếp những thanh bằng, trắc theo phong cách "Nhất, tam, ngũ bất luận. Nhị, tứ, lục phân minh" và đan xen nhau. Tức là nếu tiếng thứ 2 là thanh bởi thì tiếng trang bị 4 là thanh trắc, tiếng thứ 6 thanh bởi và dòng tiếp sau thì trái lại (nếu câu đầu là 2 = bằng, 4 = trắc, 6 = bởi thì câu sau đó sẽ là 2 = trắc, 4 = bằng, 6 = trắc). Chẳng hạn như câu thơ trong bài:

“Canh khuya văng vẳng trống canh dồn”

Thanh:B…………. T………. B……….

“Trơ chiếc hồng nhan cùng với nước non. ”

Thanh: T……. . B………. T………. .

(Tự tình 2- hồ Xuân Hương).

tiếp sau về nguyên lý thơ thông thường, thơ thất ngôn bát cú hoàn toàn có thể làm theo 2 phương pháp thông dụng:

Thất ngôn chén cú theo Đường luật: có quy cơ chế nghiêm tự khắc về Luật, Niêm và Vần và có bố cục rõ ràng.

Thất ngôn chén cú theo Cổ phong: không tuân theo quy lý lẽ rõ ràng, hoàn toàn có thể dùng một vần (độc vận) hay những vần (liên vận) cơ mà vần vẫn buộc phải thích ứng với quy công cụ âm thanh, có nhịp bởi trắc xen nhau mang đến dễ đọc.

Còn một giải pháp khác là theo Hàn luật. Những bài bác thơ thất ngôn chén bát cú chữ thời xưa thường được hotline là thơ Hàn luật.

ví dụ như bài thơ tự tình nhì của hồ Xuân hương thơm thì chúng ta thấy được các cách gieo vần của nó:

“Canh khuya văng vẳng trống canh dồn,

Trơ dòng hồng nhan với nước non.

Chén rượu hương thơm đưa, say lại tỉnh,

Vừng trăng trơn xế, khuyết không tròn.

Xuyên ngang phương diện đất, rêu từng đám,

đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.

Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,

Mảnh tình xan bổ tí nhỏ con. ”

tại đây ta thấy chữ dồn hiệp chữ “non”, “tròn”, “hòn”, “con”. Do vậy ta thấy được đối với một bài xích thơ viết theo thể thơ thất ngôn bát cú thường xuyên được gieo vần nghỉ ngơi vần chân.

Về cấu tạo của bài bác thơ theo thể thất ngôn bát cú thì chúng ta có tư phần :đề thực luận kết. Hai câu đề nêu cảm nghĩ thông thường về người, cảnh vật, nhị câu thực miêu tả chi huyết về cảnh, việc, tình để gia công rõ cho xúc cảm nêu ở nhì câu đề; nhì câu luận: bàn luận, mở rộng cảm xúc, hay nêu ý tưởng phát minh chính của phòng thơ; hai câu kết: khép lại bài bác thơ đồng thời nhấn mạnh vấn đề những cảm giác đã được thổ lộ ở trên.

Một ví dụ không giống của thể thơ này:

Nhiều siêu phẩm thơ ca cất giữ đến đời sau kiệt tác để lại mang lại đời sau đều được thiết kế bằng thể thất ngôn chén bát cú. Bài xích thơ “Vào đơn vị ngục Quảng Đông cảm tác” của Phan Bội Châu là một trong điển hình:

“Vẫn là hào kiệt, vẫn phong lưu

Chạy mỏi chân thì nên ở tù

Đã khách hàng không công ty trong bốn biển

Lại người có tội thân năm châu

Bủa tay ôm chặt người tình kinh tế

Mở miệng cười tan cuộc oán thù thù

Thân ấy vẫn còn đó còn sự nghiệp

Bao nhiêu nguy hiểm sợ gì đâu”

bài bác thơ được biến đổi khi Phan Bội Châu bị bọn quân phiệt tỉnh giấc Quảng Đông bắt giam vào ngục. Bài xích thơ biểu lộ phong thái ung dung đường hoàng với khí phách kiên cường, bất khuất vượt lên ở trên cảnh tù túng ngục tàn khốc của tác giả.


trang chủ » Lớp 7 » biên soạn văn 7 tập 1

Câu 1: (Trang 103 - SGK Ngữ văn 7)Căn cứ vào lời ra mắt về thể thất ngôn chén cú Đường biện pháp ở chú thích, em hãy nhận dạng thể thơ của bài Qua Đèo Ngang về số câu, số chữ trong câu, biện pháp gieo vần, phép đối thân câu 3, câu 4, câu 5 với câu 6.

bài bác làm:

Đường hình thức : pháp luật thơ tất cả tự đời Đường (618 – 907) sinh sống Trung Quốc.Số câu : 8 câu (bát cú)Số chữ : 7 chữ trong những dòng thơ (thất ngôn)Hiệp vần : ở chữ cuối của câu 1 – 2 – 4 – 6 - 8 tất cả đều thanh bởi và một vần độc nhất (còn call là độc vần) : tà – hoa – nhà – gia – ta (vần a).Phép đối : trong những bài thơ gồm 2 cặp câu đối nhau về cả nghĩa lần thanh điệu : câu 3 đối với câu 4, câu 5 so với câu 6.Ví dụ: Lom khom/dưới núi/tiều vài ba chú

Lác đác/bên sông/chợ mấy nhà

=> Trắc nghiệm ngữ văn 7: bài xích Qua đèo Ngang

Từ khóa tìm kiếm kiếm Google: biên soạn văn câu 1 trang 103 văn 7 tập 1, hướng dẫn soạn văn câu 1 trang 103 văn 7 tập 1, vấn đáp câu 1 trang 103 văn 7 tập 1, biên soạn văn qua đèo ngang văn 7

Lời giải những câu không giống trong bài


trước lúc bàn về các bài thơ thất ngôn chén cú đường cơ chế ta đề xuất hiểu được đó là gì. Thơ mặt đường luật xuất hiện từ đời công ty Đường của Trung Quốc, thơ đường phương tiện có những dạng như thất ngôn bát cú (8 câu, mỗi câu 7 chữ), thất ngôn tứ tốt (4 câu, mỗi câu 7 chữ), ngũ ngôn bát cú (8 câu, mỗi câu 5 chữ) giỏi ngũ ngôn tứ xuất xắc ( 4 câu, mỗi câu 5 chữ). Nhìn vào độ đa dạng và phong phú của thơ đường phép tắc đã phiêu lưu nền văn học nước trung hoa lớn bạo dạn thế nào, các quy tắc chung đó được người dân vn tuân theo và đến ra không ít tác phẩm hay, nổi tiếng. Hôm nay, Tacgiatacpham.com đang gửi đến chúng ta những bài bác thơ thất ngôn bát cú đường vẻ ngoài hay nhất để các bạn hiểu được các quy tắc ngầm của thể loại này.


*

1. Qua đèo ngang (Bà thị xã Thanh Quan)

Bước cho tới đèo Ngang trơn xế tàCỏ cây chen lá, đá chen hoaLom khom dưới núi, tiều vài chúLác đác mặt sông, chợ mấy nhàNhớ nước nhức lòng bé quốc quốcThương công ty mỏi miệng dòng gia giaDừng chân đứng lại, trời non nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta.

2. Thương bà xã (Trần Tế Xương)

Quanh năm sắm sửa ở mom sông,Nuôi đủ năm nhỏ với một chồng.Lặn lội thân cò lúc quãng vắng,Eo sèo khía cạnh nước buổi đò đông.Một duyên, nhì nợ, âu đành phận,Năm nắng, mười mưa, dám cai quản công.Cha chị em thói đời nạp năng lượng ở bạc:

Có ck hờ hững cũng tương tự không!


3. Nhớ bạn phương trời (Trần Tế Xương)

Ta nhớ người xa cách núi sôngNgười xa, xa lắm, ghi nhớ ta không?Sao sẽ vui vẻ ra bi tráng bã!Vừa mới quen nhau sẽ lạ lùng!Lúc nhớ nhớ cùng trong mộng tưởngKhi riêng riêng cả mang đến tình chungTương tứ lọ đề nghị là mưa gió

Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng.

4. Các bạn đến chơi nhà (Nguyễn Khuyến)

Đã xưa nay nay bác bỏ tới nhà,Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa.Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;Vườn rộng rào thưa, cực nhọc đuổi gà.Cải chửa ra cây, cà mới nụ;Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.Đầu trò tiếp khách, trầu ko có,

Bác đến chơi đây, ta cùng với ta.

5. Thú điền viên (Nguyễn Công Trứ)

Mãi núm rồi ta và tính đâyÐiền viên thú nọ vẫn xưa nayGiang hồ chúng ta lứa câu tan hợpTùng cúc bạn bè cuộc tỉnh giấc sayTòa đá Khương công* song khóm trúcÁo xuân Nghiêm tử ** một vai cầyThái bình ngoài hành tinh càng thong thả

Chẳng lợi danh đưa ra lại hóa hay.


*

6. Cảm xuân (Tản Đà)

Pháo đốt vui xuân rộn phố phườngXuân về riêng biệt cảm khách hàng văn chươngHồng phơi loá đôi mắt chùm hoa giấyTrắng nhuộm phơ đầu mái tóc sươngCành liễu đông tây cơn gió thổiCon tằm sinh sống thác tua tơ vươngXuân này biết có hơn xuân trước

Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

7. Thu điếu (Nguyễn Khuyến)

Ao thu nóng sốt nước trong veo,Một mẫu thuyền câu bé xíu tẻo teo.Sóng biếc theo làn khá gợn tí,Lá xoàn trước gió sẽ chuyển vèo.Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,Ngõ trúc quanh teo khách vắng teo.Tựa gối, ôm phải lâu chẳng được,

Cá đâu gắp động bên dưới chân bèo.

8. Cảm xuân (Tản Đà)

Pháo đốt vui xuân rộn phố phườngXuân về riêng cảm khách văn chươngHồng phơi loá mắt chùm hoa giấyTrắng nhuộm phơ đầu mái đầu sươngCành liễu đông tây cơn gió thổiCon tằm sinh sống thác gai tơ vươngXuân này biết có hơn xuân trước

Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

9. Thu ẩm (Nguyễn Khuyến)

Năm gian bên cỏ phải chăng le teNgõ tối đêm sâu đóm lập lòeLưng giậu phân phất màu sương nhạtLàn ao lóng lánh bóng trăng loeDa trời ai nhuộm cơ mà xanh ngắt?Mắt lão ko vầy cũng đỏ hoeRượu tiếng rằng hay, giỏi chả mấy

Độ năm ba chén vẫn say nhè.

10. Thu vịnh (Nguyễn Khuyến)

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,Cần trúc lỏng chỏng gió hắt hiu.Nước biếc trông như tầng khói phủSong thưa để mặc ánh trăng vào.Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,Một tiếng trên không ngỗng nước nào?Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,

Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.


*

11. Nhạt nhẽo (Văn Đài Nguyễn)

Cung bọn lỗi nhịp xót thuyền quyênKhổ kiếp hồng nhan phụ bạc truyềnThấy chuỗi sen vàng trung khu tự chuyểnTrông loại liễu rậm mắt vờ chuyênNgười mơ gót ngọc buông hờ hữngKẻ khấn lòng trinh mộng hão huyềnPhải giữ trong đầu bao mong nguyện

Nên đành nhạt nhẽo tình ái duyên.

12. Hoài niệm

Nước mát trong veo dợn trơn hìnhTìm đâu một thuở dáng vẻ em xinhBên nhau thệ ước tròn song lứaCách trở thương yêu vẹn chút tìnhNhững lúc gian khổ lòng phấn chấnNhiều khi cấp vã dạ khang ninhLời trao nhạt nhẽo hoài mơ vọng

Kỷ niệm giăng đầy vẫn yên ổn thinh.

13. Chiều mơ

Hoàng hôn tắt nắng phủ sương mờDõi mắt trông về dạ ngẩn ngơRặng liễu mặt hồ sẽ ủ rũLục bình dưới nước bỗng nhiên chơ vơMuôn điều hạnh ngộ như mẫu chảyMột khúc rời khỏi tận bến bờChữ mộng tầm thường vai sầu quạnh vắng quẽ

Hương lòng vẫn ứ tại chiều mơ.

14. Mưa chiều kỷ niệm

Thương fan giã biệt một chiều mưaLệ đẫm khăn thêu lúc cuối mùaKỷ niệm muốn hoài còn thổn thứcDuyên tình nhớ mãi vẫn đong đưaSương mờ lạnh giá chờ mây gọiKhói nhạt hanh khô hao hóng gió lùaNỗi cảmcô đơnbuồn yên ổn lẽ

Mơ hồ tưởng lại chuyện ngày xưa.

15. Hoa mắc cỡ

Hoa nở bên mép hứng giọt sươngTên em Mắc Cỡmọc bên trên đườngNhẹ nhàng cánh mỏng mảnh ong ko thíchDịu ngọt đài mượt bướm chẳng thươngTháng lạnh mưa rơi lòng trộm nhớĐêm dài gió thổi dạ hoài vươngĐem thân hiến trọn cho đời sống

Chữa căn bệnh yên lành khắp đều phương.

Xem thêm: Trình Bày Sự Trao Đổi Khí Ở Tế Bào ? So Sánh Sự Trao Đổi Khí Ở Phổi Và Tế Bào


*

16. Thu xưa

Lá úa bên trên cây nhuộm dung nhan mầuĐôi ta rẽ phía biết kiếm tìm đâuĐìu hiu lối cũ câu duyên nợKhắc khoải con đường xưa chữ mộng sầuTiếng hẹn ghi lòng saovẫn tủiLời yêu tạc dạmãi còn đauGom từng lưu niệm vào lỗi ảo

Lặng ngắm tiếp thu giọt lệ ngâu.

17. 6 bình trôi

Thân em rửa mặt gội giữa chiếc sôngMột thuở lênh đênh đượm ngạt ngào nồngHoa tím bồng bềnh mùa nước nổiBèo xanh nghiêng bổ dưới cơn giôngNghĩ thương sáng sớm còn chờ đónTủi kiếp ban chiều không còn ngóng trôngNắng táp mưa sa đời phận bạc

Lục Bình trôi mãi vẫn long đong.

18. Bến mơ

Đi vào cõi mộng thân vầng khôngCuộc sống mặt ta thuở mặn nồngLối cũ thương hoài sầu quyến luyếnĐường xưa ghi nhớ mãi tủi ngóng mongĐôi vần trổi dạ tình chưathấuNét cây bút ngân hồn ái chẳng thôngTóc tệ bạc dần phai mờ bụi phủ

Sao đành bạc nghĩa buổi tàn đông.

19. Trăng buồn

Ngắm ánh trăng trôi dạ rối bờiVi vu gió thổi giữa sống lưng trờiNâng ly rượu đắng tình ta cạnCụng chén bát men cay mộng tan rờiSóng nước mong đợi còn nhat nhẽoMây trời ngóng ngóng lại sầu lơiThuyền xa vạn nẻo tình ly biệt

Lối cũ đâu rồi lệ chẳng vơi

20. Ghi nhớ mẹ


Tìm dáng năm xưa bóng bà mẹ hiềnVòng tay êm ả buổ itruân chuyênÂm âm thầm gạt lệ bi thương muôn thuởKhắc khoải dòng châu khóc vạn niênLặng lẽ gần con trong giấc điệpBồi hồi cạnh trẻ thân cung tiênTrần gian bé chẳng tìm đâu thấy

Thương nhớ mặt mồ mẹ ngủ yên.


*

21. Duyên phận

Một đường nét đoan trang phận má hồngThuyền quyên lặng lẽ âm thầm chốn cô phòngĐìu hiu dạ đắm bi tráng trào sóngQuạnh quẽ lòng vương tủi ngập lòngThuở ấy bên nhau ngàn cầu vọngMùa đây cách quãng vạn niềm mongMơ màng tỉnh giấc hồn lay động

Số mệnh an bài bác kiếp đục trong.

22. Mưa cùng nỗi nhớ

Ngồi ôn kỷ niệm một chiều mưaThấm thoát trôi qua vẫn mấy mùaVụn vỡ ân huệ còn lạc mấtĐành cam chỉ thắm lại xa đưaCầu mong kẻ chờ tìm thuyền mộngNguyện ước người trông thấy bến xưaQuạnh quẽ cô phòng buồn lặng lẽ

Bên tuy vậy ngồi ngắm ánh trăng thưa…

23. Phôi phai

Về thăm chốn cũ đã xa vờiMộng cầu duyên xưa biện pháp rã rờiNhỏ giọt châu rơi bi hùng nhợt nhạtSa dòng lệ đổ tủi đôi nơiÂn tình tỏ dạ còn ko gặpNíu giữ chũm lời lại vọng khơiKhẽ nhặt tàn phai search lối rẽ

Trong lòng nức nở chẳng làm sao ngơi…

24. Nỗi bi tráng không tên

Mỏi đợi khi nào nắng ấm lênVàng thu lá rụng biết sao bền

Như nhỏ sóng biển luôn luôn tan vỡTựa áng mây trời mãi lãng quênDòng chảy có đời chôn cuối thácHương say duy trì mộng đứng mặt triềnĐồi cao vẫn gọi mùa xưa ấyVới nỗi bi ai này chẳng gồm tên.

25. Cột lại sầu thôi

Biết đã thôi rồi ngược bước lênBao lần tự trách chẳng mơ bềnThuyền con ngại sóng tạo cho vỡBến đợi fan chờ đã trách quênBuồn lắp ngày đan cho tới thácNgười đi chối hết tựa qua triềnMây cất cánh vắng gió nhưng sao ấy

Cột lại sầu thôi chớ nói tên.


26. Mùa thu đã khép

Sầu Đâu trụi lá đón đông sangVíu lại còn đôi loại úa kim cương

Để mộng thêm lần qua bỡ ngỡCho tình bỗng nhiên lạ hóa mênh mangSông tháng ngày cũ trôi mờ mịtLối lốt rêu xưa bao phủ bẽ bàngCũng bởi mùa thu đem nắng và nóng nhạtHồn giờ vắng giá buốt tựa rừng hoang.

27. Có mùa trả lại

Mùa xưa ẩn bóng hổ thẹn ngần sangNíu chút thời gian kẻo nhan sắc vàngMất không còn màu thu cơ mà cứ ngỡHanh khô hanh vướng gót lại riêng rẽ mangTìm đâu bóng hình ngày buổi tối mịtBóng té chiều buông trách lá bàngẤy cầm mà trôi đời tẻ nhạt

Mang mùa trả lại bước đi hoang.

28. Tiếp thu trên đỉnh chân mây

Vạn dặm mặt đường xa ngắm lá vàngQuanh co rừng núi gió miên manThu về trên đỉnh hườm color láEm cho chân đồi ửng nắng tan.Ðắm mát ngồi nhìn thân nhỏ bé nhỏSay sưa đứng ngắm dáng mặt đàngTưởng như nỗi lưu giữ chừng rơi rụng

Theo dấu chân về mùa bước sang.

29. Chất ngất cơn mê

Ngó lại sầu dâng đang quá đầyBóng tín đồ sương khói mỏng dính trùng vây

Nhìn hoa cỏ lạc tiến thưởng bao thuởNgắm cánh hồng phai úa mỗi ngàyBởi giữ lại yêu đương rồi chợt mấtNên cố tiếc nuối mãi còn đâyĐường tình vẫn bất tỉnh ngàn như đểChất ngất xỉu cơn mê một góc này.

30. Một vết lăn trầm

Tiếc nuối đời vui chẳng đủ đầyNgười đi trống vắng tội lỗi vâyHờn yêu thương cấu xé bi tráng muôn thuởChấp chới hồn đau trách móc ngàyCó buộc phải vì yêu mà đánh mấtBao lần trường đoản cú hỏi biết được những gì đâyLàm sao cứ cất mà như để

Một vết lăn trầm lỗi lầm này.


31. Duy nhất mùa thôi

Sắc nắng quà trôi vẫn miệt màiNhưng màu mếm mộ đã tàn phai

Vầng trăng phố cũ thêm ốm ốmTiếng giọt mưa tối mãi ngắn dàiBởi lệ vừa khô địa điểm khóe mắtCho sầu chín đỏ sống hồn aiCòn đâu trái ngọt vườn ân áiChỉ một mùa thôi để nhớ hoài.

32. Biết bắt buộc tìm đâu

Tượng đá vô tri quan yếu màiThôi rồi tất cả phải cố kỉnh đành phaiĐêm trường phố núi hờn thêm ốmThổn thức bao ngày giọt vắn dàiTự hỏi rồi thôi bi quan héo hắtNghe lòng vụn vở tím tim aiVườn xuân mất dấu còn đâu hái

Trái chín tìm đâu lại mất hoài.

33. Sầu đông

Dẫu nắng giỏi mưa sinh sống đấy cònCho đời chất bất tỉnh thuở kim cương son

Bờ sông liễu rũ sầu thăm thẳmTượng đá rêu phong ngóng mỏi mònGởi giấc mơ màng nơi góc phốNghe giờ nằm mộng cuối nguồn cơnChiều đông lãng đãng mây thưa xámLại cho giăng ngang điện thoại tư vấn nỗi buồn.

34. Họa sầu đông

Nhìn sao, vẫn thấy ánh sao cònMà bao phủ sông hồ nhạt dung nhan son?Mây xám nhàn nhã trôi khắp nẻoRuộng hồng đồ gia dụng vã khóc từng cơnKêu trời khoảng cách còn chưa chuyểnGọi đất không khí vẫn chẳng mònLệ đột nhiên dâng đầy vị trí ngõ nhỏ

Cầu đông sớm lụi nhằm xua buồn.

35. Tê tái

Đã biết dịu dàng vẫn hãy cònDù cho nỗ lực chẳng môi sonBơ vơ mát mẻ hồn nâu thẳmMỏi gối chân chùng dấn cách mònNiệm khúc tơ lòng rơi tận phốChờ ai cảm nhận hết sầu cơnMà sao vẫn đấy đầy đen xám

Có phải từng mùa quá tải buồn.


Trời chiều thoáng đã ẩn khuất phía sau câyCó buộc phải lâu rày vẫn cố kỉnh nàyMột cõi bi lụy nhiều theo kiếp thởĐành thôi lặng lẽ cuối chân mâyHoa xuân héo hon ngày đối chọi chiếcBói cá tình sâu lại mất bầySống kiếp è cổ ai đầy khốn khó

Phù vân vắt đấy …vuột tránh tay.

37. Dịu gánh

Buồn mãi làm bỏ ra với phần nhiều ngàyNgười ta đâu biết chẳng thèm hayTim mình khép lại thôi chừng ấyHéo úa mà lại rồi uổng chốn nàyVấn bước tìm vui vòng nhật nguyệtCung lòng trút hết giữa màu mâyYêu thương dịu gánh bởi vì lòng cạn

Vướng víu đưa ra nhiều khổ đã đầy.

38. Hoa lòng khép lại

Buồn trôi ngoạn mục cuối mùa thuTrốn nắng tìm kiếm sương với khói mùChẳng trách mình đơn nơi phố núiDù rằng nhớ lắm một lời ruBao lần cần nhắc xem.. Như đãNgười ấy xa xăm… lưu giữ lắm dùHạnh phúc bên cạnh tầm đâu thể hái

Hoa lòng khép lại nụ phù du.

39. Chào ngày mới

Sương vờn vơi tỏa đón ngày sangRực ranh con vầng dương rọi ánh vàng

Thả nhịp bọn chim chậm rì rì khuất

Vươn bản thân lá cỏ dập dờn loangVườn bên gió thoảng mùi hương nhè nhẹCuối ngõ hoa khoe sắc đẹp rộn ràngCảnh vật dụng bừng lên tràn vật liệu nhựa sốngDâng đời ánh nhật mãi chói chang.

40. Họa xin chào ngày mới

Sót còn nắng nóng nhạt tỏa đồng hoangĐiểm sắc đẹp tím mang chút nắng vàngChút úa ngóng sương chiều bàng bạcHuy hoàng một phút thúc buổi quangTiếng đêm dần ngập trong cảnh tịchNàng dạ – mùi hương thoảng hóng khách sangChút vật liệu bằng nhựa tràn dưng tình bất chợt tỉnh

Một cõi mơ màng chốn hồng hoang.


41. Ảo ảnh

Chưa tàn sẽ phế mộng gì XuânNửa giấc phù thế rũ mộ phần

Phú hẩm hiu vần mơ lão Bạch

Tình tơi tả bậu lỗi duyên TầnGom phiền muộn ủ niềm 1-1 chiếcNỗi đớn đau ngóng tủi nhục lânMột thoáng nghìn thu rồi đang phải…Chưa tàn sẽ phế mộng gì Xuân.

42. Đỉa đeo chân hạc

Lẳng lặng mà nghe đằng ấy cãiNgông cuồng tráo trở phường vô lại

Bày ko dệt có ẩm ương vì…

Vẽ trắng thành black hùng hổ tại…Bệnh ủ thọ ngày chắc rằng nên…Tâm còn lắm bợn rồi trên đây phải…Nào ai địa cửu cùng với thiên trườngHổ thác lưu phân bì quên nghĩ về lại.

43. Phần đông khỉ

Leo trèo dancing nhót thật hăng àTrợn má banh mồm cả bữa a

Mía ổi di động cầm tay nhằn tận bãChiều trưa ngoái cổ ghẹo luôn bàLông nhiều năm ủ rận bi đát răng nháNão ngắn khoa trình dẻo mồm caLão Thượng đày thân hầu đề nghị thếDù mang tiếng khỉ cũng vui mà.

44. Cõi vắng ngắt còn đây

Có bắt buộc chiều nay ngập lá vàngCành cây xác xơ một màu sắc tangCòn ai hóng mắt tìm kiếm trên máiMột trơn chim di lạc cuối đàngTiếc mãi ngày thu không chịu đựng đợiMiền thương sẽ lạc bỏ đi ngangBàng hoàng ngõ hạnh sao rơi rụng

Cõi vắng tanh còn trên đây lắm bẽ bàng.

45. Khác mùa

Tháng mười xuân mang đến lại mùa mưaLữ thứ nơi đây khác gió mùaBởi thế lòng đau về phố cũXa xăm đáng nhớ nhớ lối xưa.Cà phê miết mãi làm thế nào dủCuộc sống ly hương nói cũng thừaSóng mắt buồn vương hoài kẹ lại

Đành thôi lặng lẽ.. Nói ai ưa.


46. Một vòng ghi nhớ quên

Cát những vết bụi rồi đó cũng chốn nầyBuồn bi thiết tự hỏi gồm gì sayNhân duyên chỉ thắm lờn tơ nguyệtMột kiếp è cổ ai mộng quá đầyQuyến luyến làm chi tình chẳng tỏMai này cũng hết gồm gì xâyCô đối chọi quạnh vắng trường đoản cú xa ấy

Bóng tối vây quanh đến bủa vây.

47. Hoài đông

Kiếm lại địa điểm đây chút ngọt bùiCho thời mê mệt chuyện bi thiết vui

Công viên nắng ấm chiều êm ảPhố xá mưa giăng tối sụt sùiNhững buổi gặp ác mộng xưa chẳng đếnBao ngày sống động cũ tìm luiVườn hồng vắng nhẵn còn ai nữaLũ bướm vào đông sẽ ngủ vùi.

48. Giao mùa

Đã mấy tuần qua cứ ngủ vùiKhông màng cố gắng sự lắm bi ai vuiNào tốt đông nhanh chóng chừng đang đếnChẳng biết chiều thu cũng vội lùiTrở giấc quay về sân new ấmĐưa lòng sưởi lại bếp vừa nguôiLàm sao nỡ quyện vào sương khói

Dẫu cách hồng chân đẫm ngọt bùi.

49. Chỉ 1 mình thôi

Bóng xẻ chiều buông vẫn nơi ngồiChờ ai khoắc khoải 1 mình tôiRồi đây có thể thành bia đáĐể thấy bạn thương giữa núi đồiViễn cảnh mà thôi bi lụy lắm ấyBao thu nhánh lá khẽ khàng rơiMiền thương giữ lại mãi lòng se lạnh

Chỉ một mình thôi dạ rối bời.

Xem thêm: Soạn Địa Lí 9 Bài 40 Trang 144 Sgk Địa Lí 9, Soạn Địa 9 Trang 144, 145

50. Đong

Biết bạn đâu ghi nhớ vẫn hoài mongBởi phần đông niềm yêu thương ngập đáy lòngTừng buổi biển chiều nghe sóng vỗThêm từng đêm nguyệt thấy trời giôngMột thuở cùng mọi người trong nhà rồi đôi ngãMuôn kiếp trường đoản cú ly mãi hiệp lòng.Nên biết làm thế nào tình thừa lớn

Bao tiếng vơi được nổi sầu đong.

Vẫn tuân theo các quy tắc nhưng mà thể thơ thất ngôn chén cú đường luật pháp quy định, nhiều người sáng tác đã thay đổi bài thơ giảm bớt tính lô bó khiến câu chữ như bay bổng hơn nhưng vẫn đạt chuẩn chỉnh quy tắc của thể thơ này. Ngày nay, thể thơ thất ngôn bát cú đường phương tiện đã trở nên thân quen với hồ hết người, thậm chí trong sinh hoạt mỗi ngày ta vẫn ngẫu hứng trí tuệ sáng tạo ra một bài bác thơ ngộ nghĩnh tuy nhiên vẫn đúng quy tắc, chắc hẳn rằng là vày giai điệu quá không còn xa lạ nên ko cần tìm hiểu người ta vẫn sáng tác ra được đúng vần đúng điệu. Còn bây giờ các bạn đừng chậm tay lưu lại những bài thơ thất ngôn chén bát cú đường vẻ ngoài để khi đề xuất thì xem lại cho tiện lợi nhé!