Bài làm văn số 2 lớp 10

     
Dàn ý và các bài văn mẫu Viết bài tập làm cho văn số 2 lớp 10 - Văn từ bỏ sự hay tuyệt nhất giúp các em học viên tham khảo, mở rộng vốn từ, loài kiến thức, nâng cấp khả năng viết những bài TLV
Nội dung bài viết

Đề 1: Kể lại một truyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh (chị) yêu dấu (ví dụ: Sọ Dừa, Bến Quê, Những ngôi sao sáng xa xôi, …)Đề 2: Hãy tưởng tượng bản thân là Xi-mông, nhắc lại truyện Bố của Xi-mông.Đề 3: Sau khi tự tử sinh sống giếng Loa Thành, xuống thuỷ cung, Trọng Thuỷ đang tìm chạm mặt lại Mị Châu. Những vấn đề gì đã xẩy ra ? Hãy nói lại câu chuyện đó.Đề 4: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình yêu gia đình, tình bạn, tình thầy trò theo ngôi nói thứ nhất.

Bạn đang xem: Bài làm văn số 2 lớp 10


Nội dung dàn ý và các bài văn mẫu mã Viết tập có tác dụng văn số 2 lớp 10 - Văn từ bỏ sự được cửa hàng chúng tôi sưu tầm cùng tuyển chọn ra mắt dưới đây để giúp các em học sinh có thêm ý tưởng, tư liệu xem thêm để trả thành bài viết số 2 của bản thân đạt tác dụng cao.

Đề 1: Kể lại một truyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà lại anh (chị) thương yêu (ví dụ: Sọ Dừa, Bến Quê, Những ngôi sao 5 cánh xa xôi, …)

Mời chúng ta tham khảo dàn ý và bài bác văn chủng loại viết tập có tác dụng văn số 2 lớp 10 đề 1 hay độc nhất vô nhị tại đây:

Dàn ý bài viết số 5 lớp 10 đề 1

Mở bài

– Kể ra mắt gia cảnh phụ huynh Sọ Dừa

– Sự thành lập và hoạt động thần kì với hình hình ảnh dị dạng của Sọ Dừa.

Thân bài

Lần lượt kể các sự câu hỏi sau:

– Sọ Dừa đi chăn bò cho công ty Phú ông những tưởng sẽ khá khó khăn nhưng cậu chăn rất giỏi.

– Phú ông giảm cử ba cô phụ nữ đưa cơm mang đến Sọ Dừa.

+ nhì cô chị ác nghiệt, kiêu kì, thường hắt hủi Sọ Dừa.

+ Cô út nhân từ lành, tính xuất xắc thương người, đối đãi cùng với Sọ Dừa rất tử tế.

– Cô út những lần bắt gặp Sọ Dừa biến thành chàng trai tuấn tú khôi ngô rước lòng thân thương chàng.

– Sọ Dừa đòi mẹ sang hỏi mang đến mình đàn bà Phú ông.

– nhị cô chị xấu tính phải từ chối. Cô út ít vì biết được thân hình của Sọ Dừa cần cúi mặt, rụt rè bằng lòng,

– Sọ Dừa đi thi. Trước khi đi còn dặn dò và trao cho vợ những đồ dùng hộ thân.

– nhì cô chị bày mưu ác rồi đẩy cô em vào bụng cá.

– Cô em ko chết, giạt vào sinh sống ở đảo hoang rồi như mong muốn nhờ vào đông đảo vật phòng thân mà chạm mặt được ông chồng mình.

Kết bài

– hai cô chị thấy cô em về bên thì xấu hổ vứt đi biệt tích.

– Vợ ck quan trạng tự đấy sống niềm hạnh phúc bên nhau.

Bài viết chủng loại tập có tác dụng văn số 2 lớp 10 đề 1

Ngày xưa, bao gồm hai vợ ông xã một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ thánh thiện lành, cần cù nhưng đã xung quanh năm mươi tuổi mà chưa tồn tại lấy một mụn con.

Một hôm, người vợ vào rừng mang củi. Trời nắng nóng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Cố kỉnh rồi, về nhà, bà tất cả mang.

Ít lâu sau, người ck mất. Bà hiện ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn trọc tếu như một quả dừa. Bà buồn, toan quăng quật nó đi thì đứa nhỏ bé lên giờ bảo.

– chị em ơi! bé là tín đồ đấy! chị em đừng vứt bé mà tội nghiệp. Bà lão yêu mến tình còn lại nuôi rồi đặt tên mang lại cậu là Sọ Dừa.

Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Chị em lấy có tác dụng phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin bà bầu đến chăn trườn cho đơn vị phú ông.

Nghe nói tới Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng mà nghĩ: nuôi nó thì không nhiều tốn cơm, công sá lại chẳng xứng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau bầy bò ra đồng, buổi tối đến lại lăn sau bầy bò về nhà. Cả đàn bò, bé nào bé nấy cứ no căng. Phú ông lấy có tác dụng mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai tía cô con gái thay phiên nhau lấy cơm mang lại Sọ Dừa. Trong những lần như thế, nhì cô chị kiêu kì, bất lương thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ bao gồm cô em vốn tính thương fan là đối đãi cùng với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm mang đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô đột nghe thấy giờ đồng hồ sáo véo von. Rón rén bước lên cô bắt gặp một đấng mày râu trai tuấn tú tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho bầy bò gặm cỏ. Mặc dù vậy vừa new đứng lên, toàn bộ đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa ở lăn lóc nghỉ ngơi đấy. Những lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa chưa hẳn người thường, bèn lấy lòng yêu quý.

Đến cuối mùa sống thuê, Sọ Dừa về công ty giục người mẹ đến hỏi phụ nữ phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra khôn cùng sửng sốt, dẫu vậy thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thấy bà bầu Sọ Dừa có cau đến dạm, phú ông mỉm cười mỉa mai:

– ý muốn hỏi phụ nữ ta, hãy về sắm đủ một chĩnh tiến thưởng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm lấy sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là đề nghị thôi hẳn vấn đề lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bất chợt trong bên có không thiếu thốn mọi sính lễ, lại có cả gia nhân sống dưới công ty chạy lên khênh lễ đồ gia dụng sang nhà đất của phú ông. Phú ông hoa cả mắt thấp thỏm gọi cha cô đàn bà ra hỏi ý. Nhị cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa rất xấu rồi ngấm nguẩy đi vào, chỉ gồm cô út ít là cúi đầu nhát gan tỏ ý bằng lòng.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa mang lại bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu phải chỉ thấy một đấng mày râu trai khôi ngô tuấn tú đứng mặt cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt cùng mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa tị tức.

Từ ngày ấy, nhị vợ ông chồng Sọ Dừa sống với nhau siêu hạnh phúc. Không đầy đủ thế, Sọ Dừa còn tỏ ra khôn cùng thông minh. đại trượng phu ngày tối miệt mài đèn sách với quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Tuy vậy cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, nam nhi đưa cho vợ một hòn đá lửa, một nhỏ dao và hai trái trứng gà nói là nhằm hộ thân.

Ganh ghen tuông với cô em, nhì cô chị sinh lòng ganh ghét rắp vai trung phong hại em để vậy làm bà trạng. Nhân quan lại trạng đi vắng, nhị chị quý phái rủ cô út ít chèo thuyền ra biển khơi rồi cứ nỗ lực lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út ít bị cá kình nuốt chửng, tuy vậy may bao gồm con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một trong những hòn đảo, đem dao khoét phía trong bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng giết cá ăn. Sinh sống được ít ngày bên trên đảo, cặp con gà cũng kịp nở thành một đôi con gà đẹp để triển khai bạn cùng cô út.

Một hôm bao gồm chiếc thuyền trải qua đảo, con gà trống nhận thấy bèn gáy to:

Ò… ó… o

Phải thuyền quan tiền trạng rước cô tôi về.

Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai bà xã chồng chạm mặt nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa bà xã về nhà, quan tiền trạng mở tiệc mừng mời bà nhỏ đến phân tách vui, nhưng lại giấu bà xã trong nhà cấm đoán ai biết. Nhì cô chị thấy núm khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro khủng hoảng ra chiều thương tiếc lắm. Quan tiền trạng ko nói gì, tiệc ngừng mới mang đến gọi vợ ra. Nhì cô chị nhìn thấy cô em thì trinh nữ quá, lén chi ra về rồi trường đoản cú đó loại bỏ đi biệt xứ.

Đề 2: Hãy tưởng tượng mình là Xi-mông, nói lại truyện Bố của Xi-mông.

Dưới đây là dàn ý và bài làm văn mẫu mã viết tập có tác dụng văn số 2 - Văn tự sự lớp 10 đề 2 được trình bày chi tiết, dễ dàng nắm bắt nhất mời các bạn học sinh tham khảo:

Dàn ý nội dung bài viết số 2 lớp 10 đề 2

Mở bài

- Giới thiệu:

+ Tôi là Xi-Mông, là con của chị em Blăng-sốt và tía Phi-líp yêu thương thương.

+ ráng nhưng, chúng ta biết không, trước đó tôi sẽ vô cùng gian khổ vì bị coi là đứa trẻ không có bố.

Thân bài

nhắc lại lần lượt các sự khiếu nại trong đoạn trích "Bố của Xi-Mông".

- Hôm ấy là ngày trước tiên tôi đi học:

+ Bị bằng hữu trêu như thế nào ?

+ bạn dạng thân gian khổ ra sao ? (trong suy nghĩ, hành động,…)

+ cảm hứng sợ hãi, mong lẩn tránh, xa lánh bạn bè

- Tôi đã để lên trên bờ sông, trong đầu vướng vấn ý định trường đoản cú tử ngay khi ấy.

+ nhắc lại chổ chính giữa trạng khôn xiết tuyện vọng thời điểm ở bờ sông.

+ Cảnh vật dịp đó gắng nào ? Nó khiến cho "tôi" cảm xúc ra sao ?

- Đang tuyệt vọng, bỗng nhiên có 1 bàn tay chắc nịch bỏ trên vai tôi. Đó là bác thợ rèn Phi-líp.

+ đề cập lại việc chưng thợ rèn nói chuyện với mình ra sao.

+ bác bỏ đưa bản thân về và rỉ tai với người mẹ thế nào.

- Vô cùng phấn kích khi bác bỏ Phi-líp đồng ý nhận làm phụ vương của mình. Hy vọng khoe với các bạn và từ bỏ hào vị mình có bố.

Kết bài

- Đây là câu chuyện có ý nghĩa sâu sắc nhất đối với bản thân tôi.

- kể từ ngày ấy tôi luôn luôn hạnh phúc với tự hào vì chưng được sinh sống trong tình yêu dấu của cả bố mẹ tôi.

Bài viết chủng loại tập làm văn số 2 lớp 10 đề 2

Tiếng bố thân thương, đã bao lần tôi nằm mê được có một người ba thực thụ. Với ngày hôm ấy chính là ngày niềm hạnh phúc nhất cuộc sống tôi khi bác Phi-lip đã nhận được tôi làm cho con.

Tôi là 1 trong những cậu nhỏ xíu không tất cả cha, mẹ tôi là Blăng-sốt một người phụ nữ trẻ đẹp, có khuôn mặt nghiêm nghị. Tôi ko biết phụ thân tôi là ai, tôi chỉ biết tôi và chị em mới chuyển đến đây sinh sống. Mà lại đây thực sự là một tai họa với tôi, tôi không giống hệt như những đứa trẻ em khác, tôi không tồn tại cha, và sẽ là nỗi nhục nhã, nỗi nhức mà mọi đưa chúng ta cùng lớp xoáy vào châm chọc tôi. Chúng thiết yếu hiểu nỗi nhức của một tín đồ không có phụ thân ở bên bảo hộ yêu thương, chúng chưa biết và chưa từng nếm trải điều ấy một lần nên những lời chúng nói ra thật độc địa. Tim tôi đau nhói những lần chúng trêu chọc tôi với tôi uất hận, khó chịu với mẹ, vì sao mẹ lại cấm đoán tôi một người cha. Và tôi cũng biết rằng bạn lớn tuy ko nói ra tuy thế lúc nào cũng ném ánh vừa dò xét, vừa thương sợ và nói chuyện nói với nhau: “Nó là một trong đứa trẻ không có cha”.

Hôm ấy vẫn như hầu hết ngày, tôi mang đến trường, lòng tôi xao xác bi lụy đau cùng tôi lại liên tiếp bị bằng hữu bạn a dua vào trêu chọc. Nỗi bi tráng hòa thuộc nỗi giận dữ tôi bỏ đi với ý định trường đoản cú tử. Chỉ cần xong cuộc đời này tôi sẽ chưa hẳn chịu phần lớn lời sàm pha thâm hiểm của chúng nữa.

Bên xung quanh khung cảnh thật đẹp đẽ, trời êm ấm vô cùng. Ánh phương diện trời không thật gắt, sưởi ấm bãi cỏ, cái nước. Bầu không khí thật ấm áp, vào lành và dễ chịu. đa số chú nhái xanh lục dancing nhót quanh tôi. Tôi rượt đuổi để bắt chúng, nhưng chúng thật nhanh, tôi còn chưa kịp vồ bọn chúng đã ra khỏi tay. Tôi không bỏ cuộc, sau hai ba lần vô hụt tôi đã chũm được nhỏ vật, nõ giãy giụa nhằm thoát khỏi bàn tay tôi. Quan sát vậy tôi chợt nhớ phần đông đồ chơi làm được làm bằng gỗ hẹp đóng đinh chữ đưa ra được xếp ck lên nhau và ta có thể điều khiển được. Bất giác tôi lại lưu giữ đến bà bầu của tôi, lòng tôi quặn thắt, tôi nức nở khóc thiệt to, tôi khóc mang lại vơi nỗi tủi hờn, uất ức.

Nhưng bỗng dưng từ phía sau tôi 1 bàn tay ấm nóng, kiên cố nịch đặt lên đôi vai bé nhỏ dại đang rung lên nhịp nhàng theo giờ đồng hồ khóc của tôi. Một tiếng nói ồm ồm đựng lên:

- gồm điều gì làm cháu ảm đạm phiền mang lại thế, con cháu ơi?

Đó là 1 trong người người công nhân cao lớn, với bộ râu đen và quăn tít lại, tôi vệ sinh nước mắt, nghẹn ngào nói:

- cháu … cháu không có bố.

Khuôn mặt bác bỏ bỗng tất cả sự chũm đổi, hai con mắt trở yêu cầu hiền từ, nhân từ hơn. Bằng đôi bàn tay to lớn, chưng vỗ nhẹ vào lưng tôi an ủi với một giọng nhẹ nhàng nhất, bác bỏ khuyên tôi:

- Thôi nào, đừng bi đát nữa, cháu ơi, và về nhà người mẹ cháu với bác bỏ đi. Người ta đang cho cháu một ông bố.

Nghe thấy tôi sẽ sở hữu được bố, tôi lập tức phấn kích và nín khóc ngay. Chưng nắm tay đưa tôi về, đôi bàn tay đen xì, đầy muội than nhưng thật ấm nóng và cứng cáp chắn. Ước gì tôi bao gồm một người cha như bác. Chẳng mấy chốc tôi sẽ đứng trước ô cửa mình, chưng công nhân gõ cửa và bà mẹ tôi xuất hiện. Thấy mẹ tôi chưng trao tôi cho bà bầu và giọng ngập xong xuôi nói:

- Đây, thưa chị, tôi dắt về trả mang đến chị cháu bé bị lạc ở gần bờ sông.

Xem thêm: Giải Bài 4 Trang 162 Sgk Hóa 11, Bài 4 Trang 162 Sgk Hóa Học 11

Lúc ấy bao nhiêu tủi hờn trong tôi lại trào dâng, tôi chạy mang đến ôm cổ chị em mà òa khóc, vừa khóc tôi vừa nói:

- Không, bà bầu ơi, bé đã ý muốn nhảy xuống sông cho bị tiêu diệt đuối, do chúng nó đánh con … đánh nhỏ … trên con không tồn tại bố. Tôi gục lên vai bà mẹ mà khóc khủng hơn. Rồi tôi đột nhiên nảy ra ý định, tuyệt là xin chưng công nhân là ba của mình. Ko chần chừ, tôi rời vòng tay mẹ, chạy đến bác bỏ và đề nghị:

- Bác vẫn muốn làm cha cháu không?

Bác yên ổn lặng, ko nói gì, tôi tủi hổ cùng thét lớn:

- Nếu chưng không muốn, cháu sẽ xoay trở ra nhảy đầm xuống sông chết đuối.

Nghe thấy tôi lặp lại ý định từ tử, bác bỏ lập tức gật đầu đồng ý. Tranh thủ cơ hội đó tôi hỏi tên bác và biết bác bỏ tên là Phi-lip. Vậy là từ hiện giờ tôi đã tất cả bố, bố của tôi là Phi-lip, tôi niềm hạnh phúc và phấn kích biết bao. Cũng từ bây giờ tôi sẽ chưa hẳn chịu sự hành hạ, lăng mạ của lũ chúng ta nữa.

Ngày ngày tiếp theo tôi tới trường tâm trạng đầy vui vẻ, hứng khởi. Tôi tự tin đứng trước tập thể bạn, chúng bao gồm trêu đùa, tôi cũng rất có thể dõng dạc tuyên bố, tôi sẽ có bố và ba của tôi tên là Phi-lip. Có cha là niềm vui, niềm sung sướng lớn độc nhất trong cuộc sống tôi. Nó đem lại cho tôi sự sáng sủa để đối mặt với toàn bộ những trở ngại trong cuộc sống này.

Đề 3: Sau lúc tự tử làm việc giếng Loa Thành, xuống thuỷ cung, Trọng Thuỷ vẫn tìm gặp mặt lại Mị Châu. Những vụ việc gì đã xẩy ra ? Hãy nhắc lại câu chuyện đó.

Hướng dẫn chi tiết nhất dàn ý và bài bác làm văn mẫu mã đề 3 bài bác tập làm cho văn số 2 lớp 10 - Văn từ sự được trình bày hay nhất bên dưới đây:

Dàn ý bài văn mẫu lớp 10 số 2 Đề 3

Mở bài

- sau khi an táng cho vợ, Trọng Thuỷ ngày đêm bi thiết rầu khổ não.

- Một hôm đang tắm, Trọng Thuỷ nhận thấy bóng Mị Châu ở dưới nước bèn nhảy đầm xuống giếng ôm nữ mà chết.

Thân bài

- Trọng Thuỷ lạc xuống Thuỷ cung.

+ bởi vì trong lòng luôn ôm nỗi lưu giữ Mị Châu nên sau thời điểm chết, vong hồn Trọng Thuỷ tự tìm tới thuỷ cung.

+ biểu đạt cảnh cảnh ở bên dưới thuỷ cung (cung năng lượng điện nguy nga lộng lẫy, người hầu di chuyển rất dông…).

- Trọng Thuỷ chạm mặt lại Mị Châu.

+ Đang ngờ ngạc thì Trọng Thuỷ bị quân bộ đội bắt vào đại điện.

+ Trọng Thuỷ được mang lại quỳ trước mặt một bạn mà lính hầu điện thoại tư vấn là công chúa.

+ sau đó 1 hồi lục vấn, Trọng Thuỷ kể rõ gần như sự tình. Lúc ấy Mị Châu cũng rưng rưng nước mắt.

- Mị Châu đề cập lại chuyện mình với trách Trọng Thuỷ.

+ Mị Châu chết, được vua Thuỷ Tề thừa nhận làm con nuôi.

+ Mị châu cứng nhắc nặng lời phê phán ân oán trách Trọng Thuỷ: Trách nam giới là tín đồ phản bội; Trách đấng mày râu gieo bao đớn đau mang đến hai phụ vương con người vợ và đất nước.

+ Mị Châu nhất mực cự hay Trọng Thuỷ rồi cả cung điện tự nhiên và thoải mái biến mất.

- TrọngThuỷ còn sót lại một mình: bi quan rầu, khổ não, Trọng Thuỷ mong ước nước biển lớn ngàn năm sẽ xoá sạch lầm lỗi của mình.

Kết bài

Trọng Thuỷ hoá thành một bức tượng phật đá lâu dài nằm lại mặt dưới đại dương.

* lưu giữ ý: tín đồ viết có thể vẫn phụ thuộc dàn ý nêu bên trên nhưng rất có thể chọn nội dung câu chuyện khác, ví dụ:

+ Trọng Thuỷ và Mị Châu gặp mặt gỡ nhau. Hai bạn tỏ ra ân hận. Tuy nhiên rồi họ đưa ra quyết định từ bỏ mọi chuyện ở dương gian để sống cuộc sống vợ ông chồng hạnh phúc khu vực đáy nước.

+ Mị Châu gặp mặt Trọng Thuỷ. Con gái phân rõ lí tình về phần nhiều chuyện dịp hai tín đồ còn sống. Hiểu lời vợ, Trọng Thuỷ tỏ ra ân hận, nhận tất cả lầm lỗi về mình. Hai bạn hứa hẹn đã làm các điều tốt đẹp để bù đắp hầu như lầm lỗi trước đây.

Bài văn mẫu viết TLV số 2 lớp 10 đề 3

Sau lúc biết được người vk thân yêu của chính mình đã đề xuất chết bi thảm. Trọng Thủy cực kì đâu khổ, dằn lặt vặt và ăn năn hận do mình đã gây nên cái chết của Mị Châu. Xuyên suốt ngày, đại trượng phu thẫn thờ, ngơ ngẩn như người mất hồn. Rồi một hôm, đấng mày râu như thấy bóng dáng Mị Châu lấp ló trong làn nước giếng Loa Thành yêu cầu đã lao đầu xuống giếng nhưng chết.

Giếng Loa Thành nổi tiếng là sâu đề xuất Trọng Thủy rơi mãi mà không chạm đáy. Lúc rơi xuống, Trọng Thủy đã trở nên va nguồn vào đá, chảy nhiều máu với bất tỉnh, không thể biết gì nữa. Lúc Trọng Thủy tỉnh giấc dậy, nam giới thấy bản thân đang tại một nơi khôn xiết lạ. Chàng bé đang ngồi băn khoăn không hiểu chuyện gì xẩy ra thì thấy bao gồm một con chú cá chép vàng to đi thẳng bởi đuôi, nhị vây của nó rứa giáo trông rất kì lạ. Con cá tiến lại gần và chứa tiếng nói:

- Thưa! Long Vương công ty chúng tôi thấy xác ngài phiêu dạt đến tận ngoài biển Đông này, vẫn thương tình vẩy nước thần đến ngài sinh sống lại. Nay ngài khỏe khoắn lại, Long Vương tất cả lời mời ngài đến gặp gỡ mặt.

Trọng Thủy đáp ngay:

- Ồ! Ra là vậy! Ta đang do dự không biết mình đã ở đâu. Được rồi, ngươi hãy dẫn ta cho diện con kiến Long Vương.

Thế là con cá chép vàng dẫn quý ông đi cho chỗ Long Vương. Trước mặt nam giới là một thế giới rộng lớn, bao bọc là nước cùng với những một số loại tảo biển, sinh vật biển và các loại sinh thiết bị tuyệt đẹp mắt nơi đại dương cả, mà cánh mày râu chưa khi nào được thấy. Có những bầy cá nối đuôi nhau, vui chơi nhảy múa…Đến diện kiến Long Vương, Trọng Thủy cám ơn Long vương về ơn cứu vớt mạng. Nam nhi cũng thổ lộ nỗi lòng mình và thỉnh mong được chạm chán Mị Châu. Hiểu rõ sâu xa được nổi lòng của Trọng Thủy, Long Vương khôn khéo sắp xếp mang lại chàng chạm mặt Mị Châu. Vậy là họ vẫn được gặp mặt nhau. Trọng Thủy chạy lại thế tay Mị Châu. Phái nữ rất dỗi bất thần khi thấy Trọng Thủy cho tìm chạm chán mình. Tim thanh nữ thổn thức. Đứng trước mặt Trọng Thủy , Mị Châu rất ý muốn được bao bọc lấy chàng. Mà lại rồi, thanh nữ cố nén lòng, yên tâm gạt tay Trọng Thủy ra:

- bạn kia! tín đồ đã xuất sắc chấm dứt nhiệm vụ giúp Triệu Đà xã tính nước Âu Lạc, sao ko ở trên đó hưởng cuộc sống đời thường vinh hoa phú quý và lại xuống tìm gặp mặt ta có tác dụng gì?

Từng câu, từng chữ trong tiếng nói đanh thép của Mị Châu như từng dấu dao cứa vào lòng Trọng Thủy khiến trái tim nam giới đau nhói. Đau khổ, nam nhi cất tiếng:

- Ôi Mị Châu yêu thương dấu! Sao nữ giới lại có thể phủ phàng mang lại thế. Ta biết ta sai, ta rất ân hận hận với dằn vặt bạn dạng thân mình. Nhưng lại xin con gái hãy gọi cho tình cảm của ta so với nàng, xin cô bé hãy tha thứ mang đến ta.

Mị Châu đang siêu khổ tâm, trái tim nàng như bị giằng xé. Chị em rất ước ao tha thứ mang đến Trọng Thủy, nhưng thiếu nữ lại nhớ cho tội bất trung với nước, bất hiếu với thân phụ mà mình đã gây ra, Mị Châu cất tiếng hỏi:

- Cớ sao đấng mày râu lại nhẫn trọng tâm lừa dối ta khiến ta nhức khổ? Ta thật ngây dại, vì chưng tình yêu mà nghe theo phần lớn sự sắp xếp của chàng.

Trọng Thủy đau khổ, xót xa, ân hận:

Nàng ơi, mong muốn nàng hiểu mang đến ta, ta quan trọng nào làm khác được. Ta không dám chống lại bổn phận của vua cha. Quả thật, ban sơ ta rắp trọng điểm lừa dối cha con nàng, nhưng mà sau một thời gian chung sống với nhau, ta đang thật sự yêu bạn nữ – một cô bé hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng. Làm thế nào ta rất có thể quên được nàng, vợ ck một ngày buộc phải tình, cần nghĩa. Thời điểm ta nhận ra sự tàn nhẫn , nghiệt bổ của cuộc chiến tranh phi nghĩa, thì đã quá muộn rồi. Vì chưng mù quán tuân theo lệnh của vua cha mà ta đang trở thành tội đồ, kẻ bội phản đáng bị fan đời lên án, ta còn yêu cầu trả giá bằng chính hạnh phúc của mình. Mị Châu ơi! lần nữa ta mong xin sự rộng lòng tha thiết bị của nàng.

Mọi đồ vật xung quanh tĩnh lặng như đang cảm thông sâu sắc thương xót đến số phận song vợ chồng trẻ này. Nước đôi mắt Mị Châu vẫn lã chã tuôn rơi. Bạn nữ vừa giận, vừa thương. Trọng Thủy – một nàn nhân khốn khổ của cuộc chiền tranh phi nghĩa tàn ác. Mà lại lí trí đã mách bảo thiếu nữ quyết không để “trái tim lầm chỗ để lên trên đầu” lần nữa, cô gái dịu giọng:

- Thôi, đại trượng phu đừng nói nữa, dù sao cũng cám ơn tình yêu chân thành của chàng giành riêng cho ta. Nhưng lại ra bắt buộc tha đồ vật cho quý ông – kể tội đồ của nước Âu Lạc. Ta không thể! từ nay phái mạnh đừng mang lại tìm gặp ta nước, ta không thích !

Trái tim Trọng Thủy như đang ta vỡ thành nhiều mảnh. Chàng cực khổ muốn chết. Nam nhi khuẩn khoản mong xin Mị Châu lần nữa:

- Mị Châu ơi! Xin nàng hãy tha thứ cho ta. Ta đã biết tội của chính bản thân mình rồi, đã ăn năn lắm rồi. Cho dù ta yêu cầu chịu các hình phạt, rất hình, khổ sở đến nhường nào nữa, cũng hy vọng nàng tha lắp thêm và mong được chạm mặt nàng

Mị Châu cố định cự tuyệt Trọng Thủy. Rồi cả Mị Châu và cung điện tự nhiên và thoải mái biến mất. Trọng Thủy còn lại trơ trọi 1 mình . Bi thảm rầu, khổ não, Trọng Thủy ước muốn nước đại dương ngàn năm sẽ xóa không bẩn lỗi lầm của mình.

- Mị Châu, ta ước ao biết bao đến một lúc nào đó, ta và người vợ sẽ chạm chán lại nhau, một khu vực rất xa. Lúc ấy không còn những trận đánh tranh giữa những dân tộc. Ta và nàng sẽ không thể kẻ Bắc fan Nam nữa, với rồi tình thương sẽ quay trở về giữa nhị ta.

Vừa chấm dứt lời, Trọng Thủy biến thành một tượng phật đá, dài lâu nằm lại mặt đáy đại dương.

Đề 4: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình yêu gia đình, tình bạn, tình thầy trò theo ngôi nhắc thứ nhất.

Mời các bạn học sinh tìm hiểu thêm tài liệu về dàn ý và bài xích làm văn mẫu số 2 đề 4 lớp 10 hay nhất dưới đây:

Dàn ý bài viết tập làm văn số 2 lớp 10 đề 4

Mở bài

- giới thiệu mối quan hệ nam nữ của bạn dạng thân với người mà mình đã sở hữu kỉ niệm giàu ấn tượng và sâu sắc (ông bà, thân phụ mẹ, chúng ta bè, thầy cô…).

- kể lại yếu tố hoàn cảnh nảy sinh kỉ niệm ấy (trong một lần trở lại thăm quê, trong một lần thuộc cả lớp đi chơi, đến lớp nhóm hoặc vào một lần lấy điểm tốt, hay như là 1 lần mắc lỗi được thầy cô rộng lớn lượng phân tích với tha thứ...).

Thân bài

(1) giới thiệu chung về tình cảm của phiên bản thân với những người mà ta bố trí (tình cảm đính thêm bó gắn bó hay mới gặp, new quen, new được thầy (cô) dạy bộ môn hay công ty nhiệm…).

(2) nhắc về kỉ niệm.

- Câu chuyện diễn ra vào lúc nào ?

- nhắc lại nội dung sự việc.

+ Sự việc xảy ra thế làm sao ?

+ phương pháp ứng xử của đông đảo người ra sao ?

Ví dụ: vào giờ kiểm tra, tôi không học tập thuộc bài bác nhưng không nói thật. Tôi tìm đầy đủ lí bởi để chối quanh teo (do mẹ tôi bị ốm…). Mà lại không ngờ hôm trước cô tất cả gọi điện cho bà mẹ trao đổi về tình hình học tập của tôi. Nhưng ngay lúc ấy cô ko trách phạt. Để giữ thể diện đến tôi, cô mời tôi cuối giờ sinh hoạt lại nhằm "hỏi thăm" mức độ khoẻ của người mẹ tôi…

- Kỉ niệm ấy đã để lại trong bản thân điều gì? (Một bài xích học, thêm yêu thích ông bà, các bạn bè, thầy cô hơn…).

Kết bài

- nhấn mạnh vấn đề lại ý nghĩa của kỉ niệm ấy.

- từ bỏ hào và niềm hạnh phúc vì có được người ông (bà, phụ vương mẹ, bạn, thầy cô …) như thế.

Bài văn mẫu mã TLV số 2 lớp 10 đề 4

Ba bà mẹ tôi chia ly từ sớm, chị em đưa tôi rời bỏ quê hương đến một vùng đất new để sinh sống. Lúc ấy tôi còn bé dại tôi không biết thế như thế nào là rất khổ, vất vả, tôi chỉ biết mái ấm gia đình tôi nghèo rộng những gia đình khác. Giả dụ mâm cơm thông thường mọi nhà mỗi cá nhân sẽ gồm một quả trứng, thì bên tôi chỉ gồm duy độc nhất một quả mang lại hai bà bầu con. Giả dụ nhà các người được làm bằng gỗ, láng mê say măng thì bên tôi được quây lại bởi những phên nứa sụp sạt mà chỉ cần một cơn mưa to là hoàn toàn có thể đổ ập. Nhưng người mẹ tôi là 1 trong người phụ nữ kiên cường. Những năm đói khổ ấy mẹ vẫn vững rubi trước phần đông giông tố nuôi tôi khôn lớn.

Mẹ tôi nhỏ người, thấp với gầy. Khuôn mặt chị em tròn và phần lớn đường đường nét trên mặt vô cùng đẹp. Dù phải chịu các vất vả, đau đớn nhưng cũng không làm cho phai mờ nét đẹp đó của mẹ. Đôi lông mày black dài dài, uốn nắn cong cong, ôm trọn lấy hai con mắt trong, sáng và gồm hồn. Đôi mắt mẹ, tôi không nhiều thấy tươi vui, trong mắt ngập đầy nỗi bi ai và ưu tư. Nhưng cũng có đôi khi tôi thấy hai con mắt ấy cười, tốt nhất là đông đảo ngày mẹ đi làm việc được những tiền hơn, hôm ấy bữa tiệc đủ đầy và bắt gặp tôi tiêu hóa miệng, hết chén này đến bát khác. Niềm vui của người mẹ thật bình dị. Domain authority mẹ trước đây rất trắng, hồng hào, tôi đã từng có lần xem một bức hình ảnh của mẹ, nhưng từ ngày dời quê hương, đề xuất vất vả kiếm sống da người mẹ đã sạm dần, đông đảo vết nhăn cũng lộ diện trên mặt. Tôi ham mê giọng bà mẹ nói, giọng mẹ hát ru. Hồ hết trưa hè nghe tiếng người mẹ ru ngọt ngào: “Đôi làn môi nhỏ ….” cho dù có oi bức cũng khiến tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

Những năm đầu sống làm việc đây cuộc sống đời thường của hai chị em con cực kỳ chật vật, vất vả. Bà mẹ tôi có tác dụng đủ nghề, đi chợ huyện, buôn bán hàng,… nhằm trang trải cuộc sống. Người mẹ hay gắt gắt cùng khe khắt với tôi. Bất cứ lỗi nào, dù nhỏ mẹ cũng mắng cùng tệ hơn là đánh. Đôi khi tôi vô cùng ghét mẹ, vì bà mẹ đã đối xử vô ơn với tôi. Mà lại tôi đâu hiểu rõ sâu xa nỗi lòng của một bà bầu phải tự bản thân nuôi con. Sợ tôi được nuông chiều chiều đâm hỏng hỏng, yêu cầu mẹ nghiêm ngặt với tôi hơn những người dân mẹ khác.

Nhưng có lẽ rằng để lại tuyệt vời sâu sắc tốt nhất trong tôi đó là ngày hôm ấy. Trước khi mẹ được trao làm thầy giáo ở trường mầm non và cuộc sống thường ngày hai chị em con giảm chật vật, sáng sủa nào bà mẹ cũng dậy trường đoản cú 3 giờ, đi chợ thị trấn để chào bán hàng. Hôm ấy như mọi ngày chị em đi chợ vào sáng sớm và để tôi trong nhà tự lo liệu gần như việc. Mà lại hôm ấy thay vị như phần nhiều lần tôi ở nhà ngoan ngoãn, đợi mẹ về thì tôi lại thuộc chúng các bạn vào rừng lấy củi từ bỏ sớm. Tôi muốn tạo nên mẹ một bất ngờ, tôi mong cho bà bầu thấy tôi đã cứng cáp và rất có thể giúp đỡ của mẹ. đầy đủ chuyện vẫn êm đẹp nếu tôi không nổi hứng thuộc chúng bạn nhảy xuống sông nghịch nước. Ban sơ tôi men ở sát bờ, rồi sau đi ra ngày một xa mà không thể biết. Tôi bất thần trượt chân vào vùng nước sâu, tôi chới với, khua chân, đập tay cầu cứu. Rồi tôi lả dần, lịm đi và không còn biết gì nữa.

Có lẽ tiếp đến ai đấy nhìn thấy đề nghị đã ra cứu giúp tôi, mang tôi về nhà, có lẽ rằng lúc ấy tôi đang như một con cá mắc cạn, fan lả đi, môi tím tái. Tôi lừng khừng gì cả cho tới sáng hôm sau, lờ mờ mở mắt ra thì thấy mẹ ngủ gục bên cạnh. Cùng bề mặt mẹ vẫn còn đó ướt đẫm nước mắt, rất nhiều giọt nước mặt vẫn tồn tại vương bên trên mi, tay mẹ nắm chặt mang tay tôi. Tôi thấy bạn mỏi với nóng bắt buộc khẽ cựa mình. Thấy tôi cử động, bà bầu choàng tỉnh, cuống cuồng thăm nom và ôm lấy tôi. Người mẹ ghì chặt tôi vào lòng, có cảm hứng tôi cấp thiết thở được nữa. Có lẽ mẹ hại mất tôi. Người thân trong gia đình duy nhất còn lại bên mẹ. Bà bầu để tôi ở xuống không mắng mỏ, ko quát tháo, chỉ nhìn, chú ý thấu tôi,… hai con mắt vừa sầu bi, bi hùng thảm vừa vui mừng,… tôi không biết diễn tả sao mang lại hết ánh mắt ấy. Chỉ biết đến tận bây giờ tôi vẫn ám ảnh.

Một đêm thức siêng tôi mẹ nhỏ rộc đi, có lẽ vì lo mang lại tôi nhưng mà mẹ tí hon nhanh mang đến vậy, người mẹ bỏ bê cả buôn bán, chợ búa – vấn đề mà mẹ yêu độc nhất vô nhị trên đời, bà mẹ chưa bỏ buổi chợ nào kể cả những ngày mưa bão hãy gió lạnh. Mẹ ở nhà quanh quẩn mặt tôi, tôi cần gì bà bầu sẽ đem lại tận nơi. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ mình như vậy. Bên tôi vốn nghèo buộc phải chẳng tất cả gì tẩm bổ, buộc phải những bữa ăn hôm đó chị em nhường cả trái trứng nhỏ nhắn tí hon mang đến tôi ăn. Bà mẹ chỉ ăn rau và luôn nói, gồm rau là đủ hóa học rồi. Còn tôi, tôi lại suy nghĩ rằng đó là chị em nói thật, tôi ăn uống hết cả trái trứng mà ko phải suy tư, chẳng hề hiểu được đó là lời chị em nói dối. Mãi sau đây khi lớn lên, khi đang hiểu chuyện hơn tôi mới hiểu rõ sâu xa những lời người mẹ mắng, phần lớn lần bà mẹ đánh cùng cả hầu hết lời chị em nói dối lúc xưa.

Giờ cuộc sống đời thường của hai bà bầu con đã dần dần ổn hơn, mẹ đã hết vất vả như xưa nữa. Nhưng những lần nghĩ về mẹ, nghĩ về trong thời gian tháng nhọc nhằn nuôi tôi khôn bự tôi lại âm thầm cảm ơn mẹ. Nếu không tồn tại mẹ có lẽ sẽ không có tôi khỏe mạnh mẽ, trưởng thành và khôn khủng như ngày hôm nay. Cảm ơn chị em của con.

Xem thêm: Chủng Tộc Chiếm Phần Lớn Dân Cư Việt Nam Thuộc Chủng Tộc Nào ? Câu Hỏi 53012

CLICK NGAY vào TẢI VỀ sau đây để download Mẫu viết bài xích tập làm văn số 2 lớp 10 tệp tin word, pdf trọn vẹn miễn phí.